Đoàn xã Quỹ Nhất (131)
Đêm không ngủ
Đêm chiến trường kéo dài tưởng như vô tận. Bóng tối phủ kín rừng sâu, dày đặc và nặng nề. Chỉ còn lại vài đốm sáng le lói của bầu trời đêm xuyên qua tán lá, cùng tiếng côn trùng rả rích như kéo dài thêm sự tĩnh lặng căng thẳng. Người lính đứng gác một mình, lưng tựa nhẹ vào thân cây, tay giữ chắc khẩu súng. Đôi mắt anh không rời khỏi khoảng tối phía trước – nơi có thể ẩn chứa bất cứ điều gì. Mỗi tiếng động nhỏ, một cành cây gãy, một tiếng lá xào xạc cũng khiến anh căng mình cảnh giác. Thời gian trôi chậm. Từng phút, từng giây như kéo dài hơn bình thường. Sự mệt mỏi len lỏi trong cơ thể sau một ngày hành quân và chiến đấu, nhưng anh không cho phép mình lơ là. Ở vị trí này, sự tỉnh táo không chỉ là trách nhiệm, mà còn là ranh giới giữa an toàn và hiểm nguy cho cả đơn vị phía sau. Có lúc, gió thổi qua làm tán cây rung nhẹ, bóng tối chập chờn như những hình thù khó đoán. Anh siết chặt tay hơn, giữ vững tư thế. Nhưng rồi, khi nhận ra đó chỉ là tiếng gió, anh khẽ thở ra, ánh mắt vẫn không rời phía trước. Giữa sự căng thẳng ấy, trong lòng anh vẫn có một khoảng lặng. Anh nghĩ về quê nhà, về những đêm yên bình không tiếng súng, nơi giấc ngủ đến nhẹ nhàng. Anh nhớ đến gia đình, đến những người thân đang mong ngóng. Chính những suy nghĩ ấy giúp anh giữ vững tinh thần, không để nỗi sợ lấn át. Đồng đội phía sau đang ngủ, tranh thủ từng phút hiếm hoi để lấy lại sức. Anh hiểu rằng, mình đang thay họ giữ bình yên trong khoảnh khắc này. Ý nghĩ đó khiến anh càng thêm vững vàng. Đêm rồi cũng sẽ qua. Phía chân trời xa, một vệt sáng mờ dần hiện lên báo hiệu bình minh. Người lính vẫn đứng đó, mắt vẫn hướng về phía trước, nhưng trong lòng nhẹ đi phần nào. “Đêm không ngủ” không chỉ là thử thách của thể lực, mà còn là thử thách của ý chí. Và chính trong những đêm dài như thế, niềm tin của người lính lại trở nên vững chắc hơn bao giờ hết – niềm tin vào đồng đội, vào nhiệm vụ, và vào ngày mai yên bình đang dần đến.



