Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (135)

Con đường đất đỏ

Ninh Bình28/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường đất đỏ sau cơn mưa trở nên lầy lội, trơn trượt. Bùn bám dày vào từng bước chân, khiến mỗi bước đi trở nên nặng nề hơn. Đôi giày đã sũng nước, quần áo dính đầy bùn đất, nhưng đoàn quân vẫn lặng lẽ tiến về phía trước. Mỗi bước chân in sâu xuống mặt đường mềm nhão, để lại những dấu vết rõ ràng. Nhưng chỉ một lúc sau, khi mưa lại đổ xuống hoặc khi đoàn người phía sau đi qua, những dấu chân ấy dần bị xóa nhòa. Con đường lại trở nên lẫn lộn, không còn phân biệt đâu là bước chân của ai. Người lính bước đi, cảm nhận rõ sức nặng của ba lô trên vai và cả sự mệt mỏi trong từng cơ bắp. Có lúc trượt chân, có lúc lún sâu đến mắt cá, nhưng không ai dừng lại lâu. Họ chỉ kịp đứng vững, điều chỉnh lại nhịp thở, rồi tiếp tục đi. Con đường đất đỏ không chỉ thử thách sức lực, mà còn thử thách ý chí. Giữa mưa rừng dai dẳng, giữa cái lạnh len lỏi, giữa sự mệt mỏi chồng chất, người lính vẫn giữ nhịp bước đều. Bởi họ hiểu rằng, phía trước là nhiệm vụ, là đồng đội, là mục tiêu không thể chậm trễ. Có những lúc, họ quay lại nhìn con đường phía sau. Những dấu chân đã biến mất gần hết, như chưa từng tồn tại. Nhưng điều đó không khiến họ bận tâm. Bởi hành trình không nằm ở những dấu vết còn lại, mà ở chính những bước chân đang tiếp tục tiến lên. Giữa màu đỏ của đất, màu xanh của rừng và màu xám của bầu trời, hình ảnh người lính hiện lên lặng lẽ nhưng kiên cường. Họ không cần để lại dấu ấn rõ ràng, bởi chính hành động và sự bền bỉ của họ đã là một dấu ấn không thể phai mờ. “Con đường đất đỏ” có thể xóa đi dấu chân, nhưng không thể xóa đi ý chí. Và dù con đường có dài đến đâu, lầy lội đến mức nào, người lính vẫn sẽ bước tiếp – bởi hành trình của họ chưa bao giờ dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn