Đoàn xã Quỹ Nhất (137)
Chiếc mũ tai bèo
Chiếc mũ tai bèo đã bạc màu theo năm tháng, vành mũ mềm đi vì nắng mưa, chỗ sờn, chỗ vá. Nó không còn mới, không còn nguyên vẹn như ngày đầu, nhưng với người lính, đó là vật gắn bó thân thiết nhất. Dưới cái nắng gắt của rừng Trường Sơn, chiếc mũ che đi phần nào ánh nắng chói chang. Khi mưa rừng bất chợt đổ xuống, nó lại trở thành tấm chắn tạm bợ, giúp người lính đỡ ướt. Những giọt mồ hôi thấm vào từng sợi vải, làm chiếc mũ như mang theo cả nhịp sống của người đội nó. Không chỉ che nắng, che mưa, chiếc mũ còn theo anh qua từng chặng đường hành quân, qua những đêm nằm võng giữa rừng, qua cả những trận đánh ác liệt. Có lúc, anh dùng nó làm quạt, có khi lại úp xuống che ánh đèn, hoặc đơn giản là đặt bên cạnh như một người bạn quen thuộc. Mỗi vết sờn trên chiếc mũ đều là một kỷ niệm. Có vết do cành cây quệt qua khi băng rừng, có chỗ bị cháy xém bởi tàn lửa, có nơi được vá lại vội vàng bằng vài đường chỉ thô. Nhìn vào chiếc mũ, người ta có thể thấy cả một hành trình dài đã đi qua. Đồng đội nhìn nhau, chỉ cần thấy chiếc mũ quen thuộc là nhận ra nhau giữa rừng sâu hay trong khói lửa. Nó không chỉ là vật dụng, mà còn là dấu hiệu của sự gắn bó, của cùng chung một con đường. Có những lúc nghỉ chân, người lính tháo mũ ra, lau nhẹ rồi đặt lên đầu gối. Anh nhìn nó một lúc lâu, như nhìn lại chính mình – đã đi qua bao gian khó, vẫn còn đứng vững. “Chiếc mũ tai bèo” giản dị, không có gì đặc biệt, nhưng lại mang trong mình giá trị lớn lao. Nó là người bạn thầm lặng, luôn bên cạnh người lính trong mọi hoàn cảnh. Và dù thời gian có trôi qua, hình ảnh chiếc mũ ấy vẫn mãi gắn liền với một thời hoa lửa – bình dị mà không thể nào quên.



