Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (138)

Bữa cơm giữa rừng

Ninh Bình28/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa rừng sâu, khi đoàn quân dừng chân sau một chặng hành quân dài, một góc nhỏ nhanh chóng trở thành “bếp ăn”. Vài hòn đá được xếp lại, ít cành khô được nhóm lên, và chiếc nồi nhỏ được đặt ngay ngắn trên ngọn lửa vừa bén. Người lính vo gạo thật nhanh trong chiếc bi đông, nước suối múc vội còn đục màu đất. Không ai cầu kỳ, không ai đòi hỏi, bởi ai cũng hiểu: có một bữa cơm nóng giữa rừng đã là điều quý giá. Khi nồi cơm bắt đầu sôi, làn khói mỏng bay lên, len qua tán cây xanh, hòa vào không gian tĩnh lặng. Họ ngồi quây lại, mỗi người một góc, chờ đợi trong im lặng. Có người tranh thủ hong khô áo ướt, có người kiểm tra lại balo, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn hướng về nồi cơm đang sôi lục bục. Mùi cơm chín lan ra, giản dị mà ấm áp, như kéo mọi người lại gần nhau hơn. Khi cơm chín, họ chia nhau từng phần nhỏ. Có người thêm chút muối vừng, có người hái thêm vài ngọn rau rừng. Bữa ăn không có gì dư thừa, nhưng không ai thấy thiếu. Bởi điều làm nên sự ấm áp không nằm ở thức ăn, mà ở sự sẻ chia. Có người kể một câu chuyện vui, khiến cả nhóm bật cười nhẹ. Tiếng cười không lớn, nhưng đủ để xua đi mệt mỏi. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một sự bình yên hiếm hoi. Ăn xong, họ nhanh chóng thu dọn, dập lửa, xóa dấu vết. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu: chặng đường phía trước vẫn còn dài. Tuy vậy, bữa cơm vừa rồi đã tiếp thêm cho họ không chỉ sức lực, mà còn cả tinh thần. “Bữa cơm giữa rừng” giản dị nhưng không bao giờ tầm thường. Nó là nơi tình đồng đội được nuôi dưỡng, là khoảng lặng giữa những ngày khốc liệt. Và chính từ những điều nhỏ bé ấy, người lính có thêm sức mạnh để tiếp tục bước đi, vững vàng trên con đường của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn