Đoàn xã Quỹ Nhất (143)
Dòng sông ký ức
Dòng sông quê chảy qua tuổi thơ anh, hiền hòa và trong trẻo. Những buổi trưa hè, anh cùng bạn bè ùa xuống nước, tiếng cười vang khắp một khúc sông. Khi ấy, cuộc sống đơn giản, không lo nghĩ, chỉ có niềm vui và những ngày tháng bình yên.
Giờ đây, giữa chiến trường xa lạ, anh đứng bên một con suối nhỏ giữa rừng sâu. Nước vẫn chảy, nhưng không còn êm đềm như dòng sông năm xưa. Nó mang theo màu của đất, của lá mục, và cả dấu vết của những ngày hành quân vất vả.
Anh cúi xuống, vốc nước rửa mặt. Làn nước mát làm anh tỉnh táo hơn, nhưng cũng khiến ký ức ùa về. Anh nhớ lại từng hình ảnh quen thuộc: bến nước, con đò nhỏ, bóng dáng mẹ gọi về khi chiều xuống. Những ký ức ấy rõ ràng đến mức, trong khoảnh khắc, chiến tranh như lùi xa.
Có những lúc nghỉ chân, anh thường ngồi lặng nhìn dòng nước chảy. Không cần nói gì, chỉ cần để tâm trí trôi theo dòng nước ấy. Trong dòng chảy hiện tại, anh tìm thấy bóng dáng của dòng sông quê – nơi đã nuôi dưỡng anh lớn lên.
Đồng đội thấy anh như vậy, có người hỏi, anh chỉ cười nhẹ. Bởi mỗi người đều có một “dòng sông” riêng trong ký ức – một nơi để nhớ, để trở về trong tâm tưởng khi thực tại quá khắc nghiệt.
Chính những ký ức ấy đã giúp anh giữ vững tinh thần. Khi mệt mỏi, khi đối diện nguy hiểm, anh lại nghĩ đến dòng sông quê, nghĩ đến những ngày yên bình. Nó như một điểm tựa vô hình, giúp anh không chùn bước.
Dòng sông ký ức không hiện hữu trước mắt, nhưng luôn chảy trong lòng. Nó mang theo tình yêu quê hương, mang theo lý do để anh tiếp tục chiến đấu.
Và anh tin rằng, ở một nơi rất xa, dòng sông ấy vẫn đang chảy, vẫn chờ anh trở về – như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình.



