Đoàn xã Quỹ Nhất (150)
Góc nhìn người mẹ
Mỗi tối, khi làng quê chìm vào tĩnh lặng, bà Tư lại thắp một ngọn đèn dầu đặt bên cửa sổ.
Người ta hỏi:
“Bà thắp làm gì khi nhà đã có điện?”
Bà chỉ cười:
“Để nó biết đường về.”
“Nó” – là con trai bà, một người lính đã ra đi từ mùa hè năm ấy. Ngày tiễn con, bà không khóc. Bà chỉ dúi vào tay nó nắm cơm nếp, dặn:
“Đi giữ nước thì phải vững lòng.”
Những năm chiến tranh ác liệt, thư từ thưa dần. Rồi một ngày, giấy báo tử về làng.
Cả xóm đến chia buồn. Ai cũng nghĩ bà sẽ gục ngã. Nhưng bà chỉ lặng lẽ nhận tờ giấy, gấp lại cẩn thận rồi đặt lên bàn thờ.
Tối hôm đó, ngọn đèn dầu vẫn được thắp.
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh kết thúc. Những người lính trở về, mang theo niềm vui và cả những khoảng trống không thể lấp đầy.
Ngọn đèn của bà Tư vẫn cháy mỗi đêm.
Không phải để chờ một người quay về,
mà để giữ lại một lời tin:
con bà vẫn đang “trên đường về” – trong bình yên của đất nước hôm nay.



