Đoàn xã Quỹ Nhất (151)
Lá thư chưa gửi
Đêm xuống rất nhanh trên cánh rừng biên giới. Gió thổi qua những tán cây xào xạc như tiếng thì thầm của đất trời. Trong ánh sáng leo lét của ngọn đèn pin được che kín, người lính trẻ cẩn thận mở cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. Anh rút ra một tờ giấy, nắn nót từng dòng chữ gửi về quê nhà.
“Mẹ kính yêu…”
Ngòi bút dừng lại một chút. Anh khẽ thở dài, như muốn gom hết những nỗi nhớ trong lòng để gửi vào từng câu chữ. Anh kể cho mẹ nghe về đơn vị, về những người đồng đội mới, về những ngày hành quân dài tưởng chừng không có điểm dừng. Nhưng anh không kể về những trận bom vừa trải qua, không nói về những lần đối mặt với cái chết. Anh sợ mẹ lo.
“Mẹ đừng lo cho con. Ở đây, con vẫn khỏe…”
Anh viết đến đó thì dừng lại, khẽ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ, nhưng chứa đầy thương nhớ. Trong khoảnh khắc, anh như thấy lại hình bóng người mẹ già đứng trước cổng làng, đôi mắt dõi theo anh ngày lên đường.
Tiếng còi báo động vang lên xé tan màn đêm.
“Chuẩn bị chiến đấu!”
Tiếng chỉ huy dứt khoát. Người lính gấp vội lá thư, chưa kịp viết xong, bỏ vào túi áo ngực. Anh đứng bật dậy, siết chặt khẩu súng, hòa vào hàng ngũ đang nhanh chóng triển khai đội hình.
Trận đánh diễn ra dữ dội. Ánh lửa, khói súng và tiếng nổ dồn dập làm rung chuyển cả một góc rừng. Người lính lao lên phía trước, không kịp nghĩ nhiều. Trong khoảnh khắc sinh tử, điều duy nhất giữ anh vững vàng chính là hình ảnh mẹ – và lá thư còn dang dở trong túi áo.
Những ngày sau đó là chuỗi hành quân liên tục. Lá thư vẫn nằm yên nơi ngực trái, theo anh qua từng cánh rừng, từng con suối, từng trận đánh lớn nhỏ. Có những lúc dừng chân hiếm hoi, anh lại lấy ra đọc, rồi gấp lại cẩn thận. Anh muốn viết tiếp, nhưng chiến tranh không cho anh đủ thời gian.
Một buổi chiều, sau trận chiến ác liệt, đơn vị dừng lại nghỉ ngắn. Người lính ngồi dựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ lấy lá thư ra. Tờ giấy đã nhăn lại, vết mồ hôi và bụi đất in hằn lên từng dòng chữ.
Anh khẽ nói, như thể mẹ đang ở ngay trước mặt:
“Con vẫn ổn, mẹ ạ…”
Rồi anh lại cất lá thư vào túi áo, ngay vị trí gần trái tim nhất.
Lá thư ấy chưa bao giờ được gửi đi.
Nhưng nó luôn ở đó — như một lời hứa, một điểm tựa, và một phần quê hương theo anh trên suốt chặng đường hoa lửa



