Đoàn xã Quỹ Nhất (152)
Ngọn đèn trong hầm
Đêm phủ xuống chiến trường như một tấm màn dày đặc. Ngoài kia, tiếng bom thỉnh thoảng vẫn dội về, rung nhẹ từng vách đất. Trong căn hầm nhỏ chỉ vừa đủ hai người ngồi, một ngọn đèn dầu leo lét cháy, ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp lạ thường.
Người chiến sĩ trẻ khẽ khum tay che gió, giữ cho ngọn lửa không tắt. Anh ngồi tựa lưng vào vách đất, rút từ ba lô ra cuốn sổ nhỏ đã cũ. Bìa sổ sờn đi vì mưa nắng, nhưng bên trong là cả một thế giới riêng — nơi anh gửi gắm những điều không thể nói thành lời.
Anh mở từng trang, đọc lại những dòng chữ của chính mình.
“Ngày… hành quân qua con dốc dài. Đồng đội vẫn đùa vui, dù ai cũng mệt…”
Anh khẽ mỉm cười. Những gương mặt thân quen như hiện ra rõ mồn một dưới ánh đèn. Có người đang ngồi cạnh anh lúc này, có người đã nằm lại đâu đó trên những cánh rừng xa.
Ngọn đèn chập chờn, bóng anh in lên vách hầm, lúc rõ lúc mờ.
Anh lật sang trang khác.
“Đêm nay nhớ nhà… nhớ mẹ…”
Ngòi bút dừng lại ở đó, nét chữ hơi run. Anh đưa tay khẽ chạm lên dòng chữ, như chạm vào chính nỗi lòng mình. Ngoài kia, chiến tranh vẫn ồn ào, nhưng trong góc hầm nhỏ này, mọi thứ trở nên lắng lại.
Một tiếng nổ xa vọng về. Đất trên trần hầm rơi lả tả. Người chiến sĩ khẽ ngẩng lên, lắng nghe, rồi lại cúi xuống cuốn sổ. Anh đã quen với điều đó — quen với việc đọc và viết giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Anh cầm bút, viết thêm một dòng mới:
“Ngọn đèn trong hầm vẫn sáng. Chúng tôi vẫn ở đây.”
Viết xong, anh khẽ thổi nhẹ, chờ mực khô. Ánh mắt anh ánh lên sự bình thản lạ thường.
Ngọn đèn dầu vẫn cháy, nhỏ bé nhưng bền bỉ, như chính ý chí của những con người nơi đây. Nó không chỉ soi sáng căn hầm, mà còn giữ lại những ký ức, những tâm tư — những điều sẽ còn lại sau khi tiếng súng đã im.
Người chiến sĩ gấp cuốn sổ lại, đặt sát vào ngực. Anh ngước nhìn ngọn đèn thêm một lần, rồi khẽ mỉm cười.
Đêm vẫn còn dài.
Nhưng ánh sáng ấy — dù nhỏ thôi — chưa bao giờ tắt.



