Đoàn xã Quỹ Nhất (153)
Bữa cơm sẻ nửa
Buổi trưa trên cánh rừng khô khốc, nắng đổ xuống như thiêu đốt. Đơn vị vừa dừng chân sau một chặng hành quân dài. Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi xuống, tựa lưng vào gốc cây, tranh thủ nghỉ lấy sức.
Người lính trẻ lục trong ba lô, lấy ra một nắm cơm đã khô cứng. Đó là phần ăn cuối cùng anh còn giữ lại từ hôm qua. Anh nhìn nó một lúc, rồi khẽ thở ra.
Bên cạnh, người đồng đội của anh — gầy hơn, mắt trũng sâu — chỉ ngồi im, hai tay đan vào nhau. Anh hiểu, người kia cũng đã cạn lương thực.
Không nói một lời, người lính trẻ bẻ đôi nắm cơm. Những hạt cơm rơi lả tả xuống đất. Anh đưa một nửa sang, giọng nhẹ như không:
“Ăn đi.”
Người kia ngẩng lên, thoáng ngạc nhiên:
“Cậu còn ít mà…”
“Ít thì chia ra vẫn là đủ.”
Câu nói giản dị, nhưng khiến người đối diện im lặng vài giây. Rồi anh nhận lấy phần cơm, khẽ gật đầu. Hai người ngồi cạnh nhau, ăn chậm rãi từng miếng nhỏ.
Cơm khô, khó nuốt. Không có muối, không có canh. Nhưng trong lúc ấy, họ lại bật cười.
“Mai về, tôi ăn ba bát liền,” người kia nói nửa đùa nửa thật.
Người lính trẻ cười theo:
“Ba bát sao đủ, phải năm bát!”
Tiếng cười vang lên giữa rừng, nhẹ nhưng ấm. Trong khoảnh khắc, cái đói như lùi lại phía sau. Họ không còn cảm thấy mình thiếu thốn, chỉ thấy bên cạnh mình có một người để sẻ chia.
Xa xa, tiếng chim kêu lạc lõng. Gió thổi qua tán lá, mang theo hơi nóng và bụi đường. Nhưng ở góc nhỏ ấy, một bữa cơm giản dị lại trở thành điều đáng nhớ.
Ăn xong, họ phủi tay, đứng dậy, siết lại quai ba lô.
Không ai nhắc lại chuyện nắm cơm nữa.
Nhưng từ giây phút ấy, họ không chỉ là đồng đội — mà là những người anh em, gắn bó với nhau bằng những điều giản dị nhất.
Một nắm cơm sẻ nửa.
Chia ra không chỉ là cái ăn, mà là cả niềm tin để bước tiếp qua những ngày hoa lửa.



