Đoàn xã Quỹ Nhất (154)
Con đường máu lửa
Con đường mòn xuyên qua cánh rừng như một vệt chỉ mỏng, ngoằn ngoèo giữa đất trời khói lửa. Đất đỏ quánh lại vì mưa và bom, dấu chân người nối tiếp dấu chân người, hằn sâu theo năm tháng chiến tranh.
Đơn vị hành quân trong đêm. Không ai nói chuyện, chỉ có tiếng bước chân đều đặn và hơi thở gấp gáp. Trên cao, bầu trời thỉnh thoảng lóe sáng bởi những vệt pháo sáng, soi rõ con đường phía trước — một con đường không biết đâu là điểm dừng.
Người lính trẻ đi ở hàng giữa. Vai anh đeo ba lô nặng trĩu, tay siết chặt khẩu súng. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng bước chân vẫn đều, không chậm lại.
Bỗng một tiếng nổ vang lên phía trước.
Đất đá bắn tung. Cả đội hình khựng lại trong giây lát.
“Tiếp tục tiến lên!”
Mệnh lệnh vang lên dứt khoát.
Người lính siết chặt quai súng, cúi thấp người, tiếp tục bước. Con đường giờ đây không chỉ gập ghềnh mà còn đầy hiểm nguy. Mỗi bước đi có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Anh nhìn xuống mặt đất — nơi có những dấu vết còn mới. Có thể là dấu chân của đồng đội đi trước. Cũng có thể là nơi một ai đó đã ngã xuống.
Trong khoảnh khắc, tim anh thắt lại.
Nhưng rồi anh ngẩng lên.
Phía trước, bóng những người đi đầu vẫn hiện ra trong ánh sáng chập chờn. Họ không dừng lại. Và anh cũng không thể dừng.
Trong đầu anh vang lên một điều rất rõ ràng:
Phải đi tiếp.
Không phải chỉ vì mệnh lệnh. Không phải chỉ vì nhiệm vụ. Mà vì phía trước là điều họ cùng tin tưởng — một ngày đất nước yên bình.
Tiếng bom lại dội xuống phía xa. Ánh lửa lóe lên, rồi tắt. Con đường vẫn kéo dài, hun hút trong màn đêm.
Người lính bước tiếp.
Một bước. Rồi một bước nữa.
Dù con đường ấy nhuốm màu máu lửa, dù mỗi bước đi đều đầy hiểm nguy, nhưng không một ai quay đầu. Bởi trong tim họ, có một điều sáng hơn cả ánh pháo sáng — niềm tin chiến thắng.
Và chính niềm tin ấy đã dẫn lối họ đi qua mọi gian khổ, qua con đường khốc liệt nhất… để tiến về phía ngày mai.



