Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (155)

Tiếng gọi quê hương

Ninh Bình05/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều buông xuống trên trận địa, mang theo một khoảng lặng hiếm hoi sau những giờ giao tranh căng thẳng. Khói súng còn vương trong không khí, mùi đất cháy ngai ngái quyện vào từng hơi thở. Người lính trẻ ngồi tựa lưng vào bờ hào, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần tối lại.

Một tiếng nổ vọng lên từ xa, rồi im bặt. Không gian lại chìm vào tĩnh lặng.

Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nghe thấy một âm thanh quen thuộc — không phải tiếng súng, không phải tiếng gió rừng, mà là một điều gì đó rất đỗi thân thương.

Tiếng gọi quê hương.

Anh nhắm mắt lại. Trong tâm trí, hiện lên con đường làng nhỏ, nơi có hàng tre rì rào mỗi buổi chiều. Có dòng sông lững lờ trôi, có cánh đồng lúa chín vàng dưới nắng. Và có mẹ — vẫn đứng đó, nơi cổng nhà, dáng người gầy gò nhưng ánh mắt luôn dõi theo anh.

“Con ơi…”

Âm thanh ấy không rõ ràng, nhưng đủ khiến tim anh thắt lại.

Anh mở mắt, nhìn quanh. Vẫn là chiến trường khốc liệt, vẫn là những hố bom và vết tích của trận đánh vừa qua. Nhưng trong lòng anh, một điều gì đó đã thay đổi.

Không còn là sự mệt mỏi.

Không còn là nỗi sợ.

Mà là một nguồn sức mạnh âm thầm, dâng lên từ sâu thẳm.

Anh siết chặt tay, tựa lưng vững hơn vào bờ đất. Tiếng gọi ấy không làm anh yếu đi, mà khiến anh kiên cường hơn. Bởi anh biết, phía sau mình là quê hương — là những người đang chờ đợi, đang tin tưởng.

Một người đồng đội đi ngang qua, khẽ vỗ vai anh:

“Chuẩn bị rồi.”

Anh gật đầu, đứng dậy. Đôi chân vẫn còn mỏi, nhưng không còn chùn bước.

Tiếng súng lại bắt đầu vang lên, dồn dập hơn, dữ dội hơn. Nhưng lần này, giữa âm thanh chát chúa ấy, người lính không còn thấy mình đơn độc.

Bởi trong tim anh, vẫn luôn có một tiếng gọi — nhẹ thôi, nhưng bền bỉ.

Tiếng gọi quê hương.

Và chính tiếng gọi ấy đã giữ anh đứng vững, bước tiếp qua những ngày tháng hoa lửa, để một ngày nào đó… được trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn