Đoàn xã Quỹ Nhất (156)
Người mẹ tiễn con
Buổi sáng làng quê yên ả, sương còn đọng trên những ngọn cỏ ven đường. Con đường đất nhỏ dẫn ra đầu làng hôm nay đông hơn thường ngày. Những người lính trẻ khoác ba lô, chỉnh lại dây súng, chuẩn bị lên đường. Trong số đó có anh. Người mẹ đứng bên hiên nhà, tay nắm chặt vạt áo. Bà không bước ra giữa đám đông, chỉ lặng lẽ đứng nhìn. Ánh mắt theo từng cử động của con trai, như muốn ghi nhớ tất cả — từ dáng đứng, ánh nhìn đến nụ cười còn vương lại trên môi. Anh bước lại gần, khẽ cúi đầu: “Mẹ… con đi.” Người mẹ nhìn con, đôi mắt sâu thẳm. Bà không hỏi han nhiều, không dặn dò dài dòng. Những điều cần nói, dường như đã nằm hết trong ánh nhìn ấy. Một thoáng im lặng. Rồi bà đưa tay chỉnh lại cổ áo cho con, như khi anh còn nhỏ. Động tác chậm rãi, cẩn thận, như sợ làm vội thì khoảnh khắc này sẽ trôi đi mất. “Giữ mình, con nhé.” Chỉ một câu ngắn gọn. Không nước mắt. Không nghẹn ngào. Nhưng giọng nói khẽ run, như mang theo cả tấm lòng của một người mẹ. Anh gật đầu. Không nói thêm, bởi anh biết, nếu nói nữa, có thể sẽ không kìm được cảm xúc. Tiếng gọi tập trung vang lên từ đầu làng. Anh quay lưng, bước nhanh về phía hàng ngũ. Không ngoảnh lại. Người mẹ vẫn đứng đó, nhìn theo. Bóng con trai nhỏ dần, hòa vào đoàn người, rồi khuất hẳn sau rặng tre. Bà vẫn không khóc. Chỉ lặng lẽ đứng rất lâu, như chờ một điều gì đó. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động tà áo. Bà khẽ đưa tay lên ngực, nơi trái tim đang đập chậm và nặng. Không ai thấy giọt nước mắt nào. Nhưng trong sâu thẳm, có một nỗi lo, một niềm tự hào, và một tình thương vô bờ bến đang lặng lẽ dâng lên. Người mẹ quay vào nhà. Cánh cửa khép lại. Nhưng câu nói “Giữ mình, con nhé” vẫn còn vang mãi — theo bước chân người lính trên suốt chặng đường hoa lửa.



