Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (158)

Trận địa đêm mưa

Ninh Bình05/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đổ xuống nặng nề. Mưa từ đâu kéo đến, trút xuống rừng núi như xối nước. Từng giọt lớn đập vào đất, vào nón, vào vai áo người lính, hòa lẫn với bùn đất thành một thứ lạnh buốt len sâu vào da thịt. Trận địa chìm trong màn mưa trắng xóa. Những người chiến sĩ vẫn nằm im trong công sự. Áo quần ướt sũng, tay giữ chắc vũ khí. Bùn bám đầy người, trơn trượt, nhưng không ai dịch chuyển vị trí. Họ hiểu, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá rất đắt. Một tia chớp lóe lên. Trong khoảnh khắc, cả trận địa hiện ra rõ ràng — những gương mặt lấm lem, những ánh mắt hướng về phía trước, kiên định đến lạ thường. Rồi bóng tối lại ập xuống. “Giữ vững vị trí!” Tiếng chỉ huy vang lên, dứt khoát nhưng không lớn. Trong tiếng mưa rơi dồn dập, mệnh lệnh ấy như thấm vào từng người. Người lính trẻ nằm áp sát bờ đất. Nước mưa chảy qua mặt, qua cổ, lạnh buốt. Anh khẽ chớp mắt, gạt đi những giọt nước đang cản tầm nhìn. Bàn tay anh siết chặt khẩu súng, dù đã tê đi vì lạnh. Xa xa, tiếng động lạ vang lên. Tất cả lập tức căng mình. Không ai nói một lời. Chỉ có tiếng mưa — và nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực. Một loạt đạn xé toang màn đêm. Trận địa bùng lên. Ánh lửa lóe sáng từng chớp, phản chiếu trong đôi mắt người lính. Những ánh mắt ấy không còn mệt mỏi, không còn run sợ — chỉ còn lại sự tập trung và quyết tâm. Mưa vẫn rơi. Nặng hạt hơn. Nhưng không thể dập tắt được ý chí đang cháy lên trong từng con người. Họ bám trụ, giữ từng tấc đất, từng vị trí. Dù bùn lầy, dù lạnh buốt, dù hiểm nguy ngay trước mắt, không một ai lùi bước. Trong bóng tối dày đặc của đêm mưa, đôi mắt họ vẫn sáng. Không phải vì ánh chớp. Mà vì niềm tin. Niềm tin rằng, qua đêm dài này, sẽ là một ngày mới — một ngày gần hơn với bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn