Đoàn xã Quỹ Nhất (160)
Người lính và cây đàn
Buổi chiều xuống chậm trên sườn đồi. Sau một ngày hành quân dài, đơn vị dừng chân nghỉ tạm bên bìa rừng. Không gian hiếm hoi yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió thổi qua tán lá và tiếng côn trùng rả rích. Người lính trẻ tháo ba lô, đặt nhẹ xuống đất. Từ trong đó, anh cẩn thận lấy ra một vật được bọc kỹ trong tấm vải — một cây đàn nhỏ, đã cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn. “Lại mang theo nữa à?” — một đồng đội cười, nửa trêu nửa quen. Anh chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười. Ngồi tựa vào gốc cây, anh chỉnh lại dây đàn. Những ngón tay chai sạn vì cầm súng, vì hành quân, nhưng khi chạm vào dây đàn lại trở nên nhẹ nhàng lạ thường. Một giai điệu vang lên. Không quá trau chuốt, không cầu kỳ. Chỉ là những nốt nhạc giản dị, chậm rãi lan ra giữa không gian tĩnh lặng. Mọi người xung quanh dần im lặng. Có người đang buộc lại giày cũng dừng tay. Có người nằm ngửa nhìn trời khẽ nhắm mắt. Âm nhạc len lỏi qua từng khoảng không, chạm vào những góc sâu nhất trong lòng mỗi người. Người lính vừa đàn, vừa hát khe khẽ. Một bài hát về quê hương. Về con đường làng, về cánh đồng, về những buổi chiều yên ả không có tiếng súng. Giọng hát không lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe và cảm nhận. Một người khẽ nói: “Nhớ nhà quá…” Không ai trả lời. Nhưng ai cũng hiểu. Tiếng đàn vẫn tiếp tục. Nó không xua tan được chiến tranh, không làm vơi đi hết gian khổ. Nhưng nó mang lại một điều rất quý — một khoảng lặng để con người được là chính mình, được nhớ, được nghĩ, được cảm. Khi giai điệu kết thúc, không ai vỗ tay. Chỉ có những ánh nhìn lặng lẽ, ấm áp. Người lính đặt cây đàn xuống, khẽ vuốt nhẹ lên mặt đàn đã trầy xước. Với anh, nó không chỉ là nhạc cụ. Đó là một phần quê hương. Một phần ký ức. Một phần của chính anh — giữa những ngày tháng hoa lửa. Trời dần tối. Đơn vị chuẩn bị tiếp tục lên đường. Anh lại bọc cây đàn, đặt cẩn thận vào ba lô. Con đường phía trước vẫn còn dài. Nhưng với những giai điệu giản dị ấy, nỗi nhớ nhà dường như không còn quá nặng nề. Bởi ở đâu đó giữa chiến trường, vẫn có một âm thanh nhắc họ rằng — sau tất cả, vẫn còn một nơi để trở về.



