Đoàn xã Quỹ Nhất (161)
Dòng sông chia cắt
Đêm xuống, dòng sông hiện lên như một dải lụa đen cắt ngang giữa hai bờ chiến tuyến. Nước chảy lặng lẽ nhưng sâu và lạnh, mang theo những bí mật của chiến trường mà không ai có thể nhìn thấu. Bên bờ này, người lính trẻ đứng lặng vài giây. Anh siết chặt chiếc túi nhỏ được buộc kín trước ngực — bên trong là tài liệu quan trọng cần chuyển sang bên kia. “Phải qua trước rạng sáng,” tiếng dặn của chỉ huy vẫn còn vang trong đầu anh. Anh cúi xuống, nhúng tay vào nước. Lạnh buốt. Không do dự thêm, anh lặng lẽ trườn xuống sông. Dòng nước lập tức ôm lấy cơ thể, kéo theo cái lạnh thấm vào tận xương. Anh nghiến răng, giữ cho hơi thở thật đều, từng nhịp bơi chậm nhưng chắc. Xung quanh tối đen. Chỉ có tiếng nước khẽ động và nhịp tim đập trong lồng ngực. Giữa dòng, anh chợt khựng lại khi một luồng ánh sáng quét ngang mặt nước. Đèn tuần tra. Anh lập tức lặn xuống, giữ mình sát dòng chảy. Nước tràn vào tai, vào mũi, nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh. Một giây… hai giây… rồi anh ngoi lên thật nhẹ, tiếp tục bơi. Quãng sông tưởng chừng không dài, nhưng trong đêm tối, nó như kéo dài vô tận. Mỗi nhịp tay là một lần thử thách ý chí. Mỗi mét nước là một bước tiến gần hơn đến nhiệm vụ. Cuối cùng, tay anh chạm vào bùn mềm của bờ bên kia. Anh kéo mình lên, thở dốc, toàn thân ướt sũng và run lên vì lạnh. Nhưng đôi mắt anh sáng lên. Anh nhanh chóng ẩn mình vào lùm cây, mở túi kiểm tra lại tài liệu. Vẫn nguyên vẹn. Một nhiệm vụ đã hoàn thành. Anh quay đầu nhìn lại dòng sông. Trong bóng tối, nó vẫn lặng lẽ chảy — như chưa từng chứng kiến cuộc vượt qua sinh tử vừa rồi. Dòng sông ấy chia cắt hai bờ. Nhưng không thể ngăn được bước chân của những người mang trong mình ý chí và trách nhiệm. Và trong đêm sâu, người lính lại tiếp tục hành trình — lặng lẽ, kiên cường, như chính dòng nước đang chảy không ngừng kia.



