Đoàn xã Quỹ Nhất (162)
Đôi dép cao su
Con đường hành quân kéo dài hun hút qua những cánh rừng và triền đồi. Đất đỏ bám chặt vào từng bước chân, nắng gắt rồi lại mưa dầm, khiến mọi thứ trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Người lính trẻ bước đi trong hàng ngũ, vai đeo ba lô, tay giữ chắc khẩu súng. Dưới chân anh là đôi dép cao su đã mòn vẹt. Quai dép sờn, đế dép in hằn dấu thời gian, nhưng vẫn theo anh qua từng chặng đường. Một người đồng đội nhìn xuống, khẽ nói: “Dép cậu sắp đứt rồi đấy.” Anh cúi nhìn, rồi cười nhẹ: “Đứt thì buộc lại, đi tiếp.” Câu nói giản dị, nhưng không ai thấy lạ. Bởi với họ, những điều như thế đã trở thành quen thuộc. Con đường phía trước không bằng phẳng. Có đoạn lầy lội, trơn trượt, mỗi bước đi đều phải dồn sức. Đôi dép cũ nhiều lần suýt tuột khỏi chân, nhưng anh vẫn bước, đều đặn, không chậm lại. Có lúc dừng nghỉ, anh tháo dép ra, lấy dây buộc lại phần quai đã rách. Động tác nhanh gọn, quen thuộc. Xong xuôi, anh lại xỏ vào, đứng dậy như chưa có gì xảy ra. Một đồng đội đùa: “Sau này về, phải giữ đôi dép ấy làm kỷ niệm.” Anh cười: “Còn đi được là còn dùng.” Không lời hoa mỹ. Chỉ là sự bền bỉ. Ngày qua ngày, đôi dép tiếp tục mòn đi theo từng bước chân. Nhưng người lính vẫn tiến lên, không dừng lại. Bởi với anh, điều quan trọng không phải là đôi dép còn mới hay đã cũ. Mà là con đường phía trước — và mục tiêu phải đến. Dưới cái nắng, trong cơn mưa, qua những đoạn đường gian khó, đôi dép cao su vẫn lặng lẽ đồng hành. Nó có thể mòn đi. Nhưng ý chí của người lính thì không. Càng đi, càng vững. Càng gian khó, càng kiên cường. Và chính những bước chân giản dị ấy đã làm nên những chặng đường không thể nào quên trong những năm tháng hoa lửa.



