Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (164)

Lời hứa trước giờ xuất kích

Ninh Bình05/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm trước trận đánh, không gian lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở. Đơn vị dừng chân bên một bìa rừng, tranh thủ chuẩn bị cho giờ xuất kích. Ánh lửa nhỏ được che kín, chỉ đủ soi những gương mặt đang trầm lại. Người lính trẻ ngồi cạnh đồng đội, tay lặng lẽ kiểm tra lại dây súng. Mọi động tác đều chậm rãi, cẩn thận. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu — phía trước là một trận đánh không dễ dàng. Một người khẽ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng: “Xong trận này… về làng, tôi cưới vợ.” Vài tiếng cười khẽ vang lên. Người khác tiếp lời: “Về rồi, tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật dài.” Những câu nói giản dị, tưởng như đùa, nhưng lại là những ước mong chân thật nhất. Người lính trẻ nhìn mọi người, rồi chậm rãi nói: “Chúng ta sẽ trở về.” Câu nói không lớn, nhưng rõ ràng. Không ai đáp lại ngay. Họ nhìn nhau trong ánh lửa le lói. Trong đôi mắt ấy, có chút trầm tư, có cả niềm tin. Một người gật đầu: “Ừ… sẽ trở về.” Không phải là lời hứa chắc chắn. Không phải là điều ai cũng có thể thực hiện. Nhưng đó là điều tất cả đều muốn tin. Tiếng gọi chuẩn bị vang lên. Mọi người đứng dậy, chỉnh lại trang bị. Không khí trở nên khẩn trương hơn, nhưng không còn nặng nề như trước. Người lính trẻ siết lại quai ba lô, bước vào hàng ngũ. Trước khi đi, anh nhìn lại những gương mặt thân quen lần cuối trong ánh sáng mờ. Không ai nói thêm. Nhưng trong lòng mỗi người, câu nói ấy vẫn còn vang: “Chúng ta sẽ trở về.” Đó không chỉ là lời động viên. Mà là điểm tựa. Là lý do để họ bước vào trận chiến với tất cả sự dũng cảm. Tiếng súng bắt đầu vang lên nơi phía trước. Đơn vị tiến lên trong màn đêm. Và giữa khói lửa, lời hứa ấy vẫn theo họ — lặng lẽ, nhưng bền bỉ — như một ánh sáng dẫn đường, dù nhỏ thôi, nhưng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn