Đoàn xã Quỹ Nhất (165)
Cánh thư từ hậu phương
Buổi trưa, đơn vị dừng chân bên một triền đồi sau nhiều ngày hành quân liên tục. Nắng trải dài, không gian lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió và hơi thở mệt mỏi của những người lính. Người liên lạc từ phía sau chạy tới, gọi tên từng người. “Khu… có thư!” Người lính trẻ giật mình, vội đứng dậy. Tim anh chợt đập nhanh hơn. Đã lâu rồi anh không nhận được tin từ quê. Anh nhận lá thư — tờ giấy đã nhàu, góc bìa dính bụi đường. Trên đó là nét chữ quen thuộc, giản dị. Anh ngồi xuống, mở thư thật chậm. “Con trai của mẹ…” Chỉ mới đọc dòng đầu, cổ họng anh đã nghẹn lại. Anh đọc tiếp. Mẹ kể về mùa lúa năm nay, về con trâu đã khỏi bệnh, về mấy đứa trẻ trong làng vẫn hay hỏi thăm anh. Không có điều gì lớn lao, chỉ là những chuyện rất đời thường. Nhưng chính những điều ấy lại khiến lòng anh chộn rộn. “Mẹ vẫn khỏe. Con ở xa, nhớ giữ gìn sức khỏe…” Anh dừng lại, khẽ hít sâu. Ánh mắt anh lặng đi. Xung quanh, vài người đồng đội cũng đang đọc thư, có người cười, có người im lặng. Không ai làm phiền ai. Mỗi người đều đang ở trong một khoảng riêng — nơi chỉ có mình và quê nhà. Người lính gấp thư lại, rồi mở ra đọc lại từ đầu. Lần thứ hai. Rồi lần thứ ba. Mỗi lần đọc, anh lại dừng lâu hơn ở một dòng nào đó. Như muốn giữ lại từng chữ, từng nét mực. Một người ngồi bên cạnh khẽ hỏi: “Tin nhà à?” Anh gật đầu, mỉm cười nhẹ: “Ừ… của mẹ.” Không nói thêm, nhưng ánh mắt anh đã khác. Chiều xuống dần. Tiếng gọi chuẩn bị lại vang lên. Người lính cẩn thận gấp lá thư, đặt vào túi áo ngực. Anh vỗ nhẹ lên đó, như giữ lại một điều gì rất quý. Anh đứng dậy, hòa vào hàng ngũ. Bước chân vẫn còn mỏi. Nhưng lòng anh đã nhẹ hơn. Bởi ở nơi xa kia, có một hậu phương đang dõi theo. Có những dòng chữ giản dị nhưng đầy yêu thương. Và lá thư ấy — dù nhỏ thôi — đã trở thành nguồn sức mạnh. Để anh bước tiếp. Vững vàng hơn, giữa những ngày tháng hoa lửa.



