Đoàn xã Quỹ Nhất (166)
Hầm trú ẩn nhỏ
Cơn mưa đêm trút xuống dữ dội, hòa cùng tiếng bom dội từ xa làm rung chuyển mặt đất. Trong một hầm trú ẩn nhỏ, chật hẹp và tối, vài người lính vội vã chui vào, nép sát nhau trong khoảng không chỉ đủ để ngồi co ro. Họ không quen biết nhau từ trước. Chỉ là những con người đến từ những vùng quê khác nhau, mang theo những câu chuyện riêng. Nhưng trong khoảnh khắc này, tất cả đều giống nhau — ướt sũng, lấm bùn, và đang đối diện với nỗi sợ rất thật. Một tiếng nổ gần làm đất trên trần hầm rơi lả tả. Một người khẽ chửi thầm, giọng run: “Chắc không sao đâu…” Không ai trả lời ngay. Chỉ có tiếng thở, gấp gáp. Người lính trẻ ngồi sát vách, khẽ đưa tay chạm vào người bên cạnh: “Ổn chứ?” Người kia gật đầu, dù trong bóng tối không ai thấy rõ. Nhưng cái chạm tay ấy đủ để truyền đi một điều — không ai ở đây một mình. Thêm một tiếng nổ. Cả hầm rung lên. Một người khác khẽ bật cười, cố làm nhẹ không khí: “Chật thế này, bom có rơi trúng chắc cũng… không trượt được.” Vài tiếng cười nhỏ vang lên, ngắn thôi nhưng đủ để phá vỡ sự căng thẳng. Không ai còn xa lạ nữa. Họ bắt đầu nói chuyện, rất khẽ. Người kể về quê mình có con sông nhỏ, người nhắc về bữa cơm mẹ nấu, người thì nói về dự định sau chiến tranh. Những câu chuyện đơn sơ, nhưng kéo họ lại gần nhau. Trong bóng tối, không thấy rõ gương mặt. Nhưng có thể cảm nhận được sự hiện diện của nhau. Tiếng bom dần thưa hơn. Cơn mưa vẫn rơi. Nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, nỗi sợ không còn lớn như trước. Bởi họ đã có nhau. Một cái vỗ vai. Một câu nói đùa. Một lời hỏi han. Tất cả đều giản dị, nhưng đủ để biến những con người xa lạ thành anh em. Khi tiếng động bên ngoài lắng xuống, họ lần lượt bò ra khỏi hầm. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm chiếu vào, làm lộ rõ những gương mặt lấm lem nhưng ánh mắt đã vững vàng hơn. Không ai nhắc đến nỗi sợ nữa. Nhưng tất cả đều hiểu — họ vừa cùng nhau vượt qua một đêm dài. Trong một hầm trú ẩn nhỏ. Và từ đó, họ không còn là những người xa lạ.



