Đoàn xã Quỹ Nhất (167)
Ngày hòa bình mơ ước
Đêm xuống, trận địa tạm yên. Gió thổi nhẹ qua những tán cây, mang theo chút mát lành hiếm hoi sau một ngày khói lửa. Những người lính ngồi quây lại bên nhau, tranh thủ nghỉ ngơi trước chặng đường tiếp theo. Không ai nói về trận đánh vừa qua. Một người bỗng lên tiếng: “Sau này… nếu hòa bình, cậu sẽ làm gì?” Câu hỏi khiến cả nhóm im lặng vài giây. Rồi một người cười nhẹ: “Tôi về cày ruộng. Trồng thêm mấy sào lúa, nuôi con gà, con lợn. Sống yên thôi.” Người khác tiếp lời: “Tôi mở quán nhỏ ở đầu làng. Ai đi qua cũng ghé, không cần vội.” Tiếng nói chuyện dần rôm rả hơn. Người lính trẻ ngồi im một lúc, rồi khẽ nói: “Tôi chỉ muốn… được ngủ một đêm không có tiếng súng.” Câu nói đơn giản, nhưng khiến mọi người chợt lặng đi. Không ai cười. Bởi ai cũng hiểu, đó là điều họ khao khát nhất. Một ngày không còn bom rơi. Không còn phải giật mình giữa đêm. Không còn những cuộc chia ly vội vã. Chỉ là một buổi sáng thức dậy, nghe tiếng chim hót thay vì tiếng đạn nổ. Một người khẽ nói: “Ngày đó… chắc đẹp lắm.” Không ai trả lời. Nhưng trong ánh mắt mỗi người, đều ánh lên một niềm tin. Họ không biết ngày ấy khi nào sẽ đến. Không biết mình có còn được chứng kiến hay không. Nhưng họ vẫn nhắc đến. Vẫn giữ trong lòng. Như một điểm tựa để đi qua hiện tại khắc nghiệt. Tiếng gió thổi qua, mang theo hơi lạnh của đêm rừng. Người lính trẻ ngước nhìn lên bầu trời tối, nơi những vì sao le lói. Anh khẽ mỉm cười. Ngày hòa bình — dù còn xa — nhưng chưa bao giờ là điều xa vời trong trái tim họ. Bởi chính niềm tin vào ngày ấy đã giúp họ đứng vững, bước tiếp, và chiến đấu. Để một ngày nào đó… Tiếng súng sẽ lặng im. Và những ước mơ giản dị kia… trở thành sự thật.



