Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (168)

Vết thương không đau

Ninh Bình05/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh vừa lắng xuống, nhưng khói súng vẫn còn quẩn quanh. Đất đá ngổn ngang, tiếng gọi nhau lẫn trong hơi thở gấp gáp của những người lính còn đang giữ vị trí.

Người lính trẻ ngồi tựa vào gốc cây, tay ôm bên sườn. Máu thấm qua lớp áo, loang ra đỏ sẫm. Vết thương không nhỏ, nhưng anh không kêu một tiếng.

Một đồng đội chạy lại, hốt hoảng:

“Cậu bị trúng rồi!”

Anh nhìn xuống, rồi… cười nhẹ:

“Chưa sao đâu.”

Nụ cười bình thản đến lạ.

Người kia vội xé băng, định băng bó, nhưng anh khẽ giữ tay lại:

“Đợi chút… mục tiêu phía trước chưa xong.”

Ánh mắt anh hướng về phía trận địa. Dù mờ đi vì mệt và đau, nhưng vẫn ánh lên sự kiên quyết.

Tiếng súng vẫn còn lác đác.

“Cậu điên à? Phải băng lại đã!” — đồng đội gắt lên.

Anh lắc đầu, giọng trầm nhưng dứt khoát:

“Chưa xong việc… chưa nghỉ được.”

Không phải anh không đau.

Mỗi nhịp thở đều nhói lên.

Mỗi cử động đều kéo theo cơn buốt chạy dọc cơ thể.

Nhưng với anh, nỗi đau đó không phải là điều đáng sợ nhất.

Điều khiến anh day dứt hơn… là nhiệm vụ còn dang dở.

Anh cố gượng đứng dậy. Bàn tay vẫn giữ chắc khẩu súng. Bước chân chậm hơn, nhưng không lùi lại.

Người đồng đội nhìn theo, im lặng vài giây, rồi cũng đứng dậy:

“Đi cùng.”

Hai người lại tiến về phía trước.

Giữa khói lửa, giữa mệt mỏi và đau đớn, họ vẫn bước tiếp.

Không ai nói thêm.

Chỉ có hành động.

Một lúc sau, khi mục tiêu đã được hoàn thành, người lính mới ngồi xuống. Lúc này, gương mặt anh tái đi, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Người đồng đội vội băng bó.

Anh vẫn cười, dù hơi thở đã nặng hơn:

“Xong rồi… giờ mới thấy đau.”

Câu nói nửa đùa, nhưng khiến người bên cạnh lặng đi.

Vết thương có thể làm cơ thể anh yếu đi.

Nhưng không thể làm lung lay ý chí.

Bởi với người lính, có những nỗi đau còn lớn hơn cả thể xác.

Đó là khi chưa hoàn thành nhiệm vụ.

Và khi nhiệm vụ đã xong — dù có đau đến đâu — họ vẫn có thể mỉm cười.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn