Đoàn xã Quỹ Nhất (170)
Đêm không ngủ
Đêm phủ xuống nặng nề. Trận địa tạm yên, nhưng không khí vẫn căng như dây đàn. Những người lính nằm rải rác bên mép rừng, tựa lưng vào ba lô, mắt mở trong bóng tối. Không ai ngủ. Không phải vì không mệt. Mà vì ngày mai đang ở rất gần. Người lính trẻ nằm ngửa, nhìn lên bầu trời lấp ló qua tán lá. Những vì sao mờ nhạt, như xa hơn thường ngày. Anh đưa tay ra, khẽ siết lại, rồi buông ra — một thói quen vô thức khi suy nghĩ. Bên cạnh, một người lặng lẽ lau lại khẩu súng. Từng động tác chậm, chắc, như thể muốn làm thật kỹ để quên đi điều đang chờ phía trước. Ở góc khác, có người mở ba lô, kiểm tra lại từng thứ: băng đạn, lương khô, băng cá nhân. Không thiếu thứ gì, nhưng vẫn kiểm tra lại, lần nữa. Không ai nói nhiều. Chỉ có những âm thanh nhỏ: tiếng kim loại khẽ chạm, tiếng vải sột soạt, tiếng thở đều nhưng nặng. Một người khẽ hỏi, rất nhỏ: “Ngủ được không?” Không ai trả lời. Câu hỏi ấy không cần trả lời. Người lính trẻ quay đầu nhìn sang. Trong bóng tối, anh không thấy rõ mặt đồng đội, nhưng biết họ đều đang thức. Anh khẽ nói: “Mai xong rồi… nghỉ bù.” Một câu nói nửa đùa, nửa thật. Vài tiếng cười khẽ vang lên, rồi nhanh chóng lắng xuống. Không ai nhắc thêm về trận đánh. Không ai nói về điều có thể xảy ra. Nhưng trong lòng mỗi người, đều có những suy nghĩ riêng. Có người nhớ nhà. Có người nghĩ về lời hứa. Có người chỉ lặng im, giữ cho tâm trí trống rỗng. Thời gian trôi chậm. Đêm dài hơn thường lệ. Rồi ở phía xa, tín hiệu chuẩn bị vang lên. Mọi người gần như đồng loạt ngồi dậy. Không ai cần gọi. Những đôi mắt vẫn thức từ đầu đêm, giờ trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết. Họ đứng lên, chỉnh lại trang bị. Sẵn sàng. Đêm không ngủ đã qua. Và ngày mai — đã đến.



