Đoàn xã Quỹ Nhất (171)
Con đường trở về
Con đường làng vẫn đó, nhưng không còn như trong ký ức. Những hàng tre xưa thưa hơn, vài mái nhà mới dựng lên thay cho những ngôi nhà cũ. Con đường đất ngày nào giờ đã rộng hơn, nhưng với người lính, từng bước chân vẫn như chạm vào quá khứ.
Anh đứng ở đầu làng, lặng im một lúc lâu.
Gió thổi nhẹ.
Mùi quê hương quen thuộc vẫn còn đó — mùi rơm rạ, mùi đất, mùi của những ngày bình yên mà anh từng mang theo trong suốt những năm tháng chiến tranh.
Anh bước vào làng.
Chậm rãi.
Mỗi bước đi như gợi lại một kỷ niệm. Chỗ này, ngày xưa anh từng chơi đùa. Chỗ kia, anh từng cùng bạn bè ngồi nghỉ dưới bóng cây. Tất cả vẫn ở đó, nhưng cũng đã khác đi.
Một đứa trẻ chạy ngang qua, nhìn anh tò mò rồi cười. Anh khẽ gật đầu, lòng chợt ấm lại.
Có người nhận ra anh.
“Cậu… về rồi đấy à?”
Anh quay lại, nhìn gương mặt quen mà lạ. Thời gian đã để lại dấu vết trên tất cả.
“Vâng… tôi về rồi.”
Câu nói đơn giản, nhưng phải mất rất nhiều năm mới có thể thốt ra.
Anh tiếp tục đi.
Đến trước cổng nhà.
Cánh cổng cũ đã được sửa lại, nhưng vẫn giữ dáng vẻ quen thuộc. Anh đưa tay chạm vào, như để chắc rằng mình không đang mơ.
Bên trong, tiếng gọi khe khẽ:
“Có ai ngoài đó?”
Anh đứng lặng.
Một giây.
Hai giây.
Rồi anh cất tiếng:
“Con… về rồi.”
Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như dừng lại.
Không cần nhiều lời.
Không cần giải thích.
Chỉ cần câu nói ấy — là đủ.
Người lính đã đi qua những năm tháng khói lửa, qua những con đường đầy hiểm nguy.
Và giờ đây, anh đứng trên con đường trở về.
Mọi thứ có thể đã đổi thay.
Nhưng trong anh, ký ức vẫn còn nguyên vẹn.
Những ký ức đã giữ anh đứng vững suốt những năm tháng ấy.
Và giờ, cũng chính ký ức ấy… đưa anh trở lại nơi bắt đầu.



