Đoàn xã Quỹ Nhất (172)
Người giao liên nhỏ tuổi
Con đường mòn xuyên qua cánh rừng đầy dấu tích bom đạn. Đất đá còn nóng, khói súng chưa tan hẳn. Giữa khung cảnh ấy, một bóng dáng nhỏ bé thoăn thoắt chạy qua — cô bé giao liên. Chiếc túi vải đeo chéo trước ngực, bên trong là những mảnh giấy được gói cẩn thận. Đó không chỉ là thư từ, mà là mệnh lệnh, là thông tin quan trọng của cả một đơn vị. Em chạy nhanh, nhẹ, quen thuộc từng lối đi. Một tiếng nổ vang lên phía xa. Em khựng lại, nép vào gốc cây, đôi mắt quan sát thật nhanh. Khi mọi thứ tạm lắng, em lại tiếp tục. Không do dự. Không chùn bước. Một người lính ở trạm nhận tin nhìn thấy em, khẽ gọi: “Nhóc! Đi cẩn thận!” Em quay lại, nở một nụ cười nhanh: “Em quen rồi!” Câu trả lời hồn nhiên, nhưng khiến người lớn phải lặng đi. Đường đi không dễ. Có đoạn phải băng qua bãi trống, nơi bom đạn vừa cày xới. Em cúi thấp người, chạy nhanh, từng bước chắc chắn. Chiếc dép mòn lấm bùn, nhưng bước chân không hề chậm lại. Có lúc em trượt ngã. Bàn tay trầy xước, nhưng em lập tức đứng dậy, phủi đất, ôm chặt chiếc túi trước ngực như ôm một điều gì rất quan trọng. Ánh mắt em sáng. Không phải sự ngây thơ của trẻ nhỏ. Mà là sự dũng cảm đã vượt qua tuổi tác. Đến điểm hẹn, em đưa túi cho người lính, thở dốc nhưng vẫn cười: “Em… đến rồi!” Người lính nhận lấy, nhìn em thật lâu: “Giỏi lắm.” Em chỉ gật đầu, lau mồ hôi trên trán. Không cần khen ngợi. Không cần ghi nhận. Với em, đó là việc phải làm. Rồi em quay lưng, chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo. Bóng dáng nhỏ bé ấy lại khuất dần trên con đường đầy dấu tích chiến tranh. Nhưng hình ảnh ấy — một cô bé giao liên nhỏ tuổi, nhanh nhẹn, kiên cường — vẫn ở lại trong lòng những người lính. Như một minh chứng rằng… Giữa khói lửa khốc liệt nhất, vẫn có những trái tim dũng cảm, thắp lên niềm tin không bao giờ tắt.



