Đoàn xã Quỹ Nhất (173)
Tiếng chim giữa chiến trường
Buổi sớm, màn sương còn vương trên những tán cây cháy sém. Trận địa sau một đêm giao tranh trở nên lặng lẽ khác thường. Đất đá ngổn ngang, những hố bom còn bốc khói âm ỉ.
Người lính trẻ ngồi tựa vào một thân cây đổ, lặng im nhìn khoảng trời xám nhạt phía trước. Tai anh vẫn còn ù vì tiếng nổ đêm qua. Mọi thứ dường như chưa kịp trở lại bình thường.
Rồi bất chợt…
Một âm thanh rất nhỏ vang lên.
Tiếng chim.
Ban đầu chỉ là một tiếng đơn lẻ, yếu ớt. Nhưng rồi thêm một tiếng nữa, rồi nhiều hơn. Những âm thanh trong trẻo len lỏi qua không gian đầy khói bụi, vang lên giữa chiến trường vừa trải qua tàn khốc.
Người lính khẽ ngẩng đầu.
Anh lắng nghe.
Một đồng đội bên cạnh cũng chợt nói khẽ:
“Vẫn còn chim hót…”
Câu nói đơn giản, nhưng khiến cả hai người im lặng rất lâu.
Giữa nơi vừa có bom rơi, đạn nổ, giữa những mất mát và khốc liệt, tiếng chim vẫn cất lên — bình thản, tự nhiên, như thể chiến tranh chưa từng tồn tại.
Người lính mỉm cười nhẹ.
Không phải vì vui.
Mà vì nhận ra một điều gì đó sâu xa hơn.
Sự sống vẫn ở đó.
Không bị dập tắt.
Không bị khuất phục.
Anh nhìn quanh. Những mầm cỏ nhỏ vẫn len qua đất cháy. Những tán lá vẫn rung nhẹ trong gió. Và trên cành cây xa xa, một con chim nhỏ vẫn cất tiếng hót trong trẻo.
Tiếng chim ấy không át được tiếng súng.
Nhưng nó không cần phải át.
Chỉ cần tồn tại — cũng đủ để nhắc con người nhớ rằng, sau tất cả, cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Người lính đứng dậy, phủi lại áo, siết chặt dây ba lô.
Ánh mắt anh đã khác.
Không còn nặng nề như trước.
Phía trước vẫn còn những trận đánh.
Nhưng trong lòng anh, đã có thêm một niềm tin lặng lẽ.
Rằng dù khói lửa có kéo dài đến đâu…
Sự sống vẫn sẽ tìm cách cất tiếng.



