Đoàn xã Quỹ Nhất (175)
Bức thư chưa gửi
Đêm xuống chậm trên cánh rừng Trường Sơn. Trong căn hầm nhỏ phủ đầy lá ngụy trang, người lính trẻ tên Lâm ngồi tựa ba lô, cặm cụi viết thư cho mẹ dưới ánh đèn dầu leo lét. Ngoài xa, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng máy bay gầm rú từng hồi. “Má kính yêu! Ở nhà má nhớ giữ gìn sức khỏe. Con vẫn khỏe và đơn vị vẫn vững vàng…” Lâm viết chậm rãi từng dòng. Đã ba tháng anh chưa nhận được tin nhà. Trong túi áo ngực vẫn còn tấm ảnh cũ chụp má đứng trước hiên nhà, nụ cười hiền như ánh nắng quê hương. Anh vừa viết đến dòng cuối thì tiếng còi báo động vang lên dồn dập. – Địch càn! Tất cả vào vị trí! Lâm vội gấp lá thư bỏ vào túi áo rồi ôm súng lao ra chiến hào. Đêm rừng bừng sáng bởi pháo sáng và tiếng bom nổ dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Đồng đội bên cạnh vẫn kiên cường giữ trận địa. Giữa khói lửa, Lâm siết chặt khẩu súng, ánh mắt kiên định. Anh hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là mẹ già đang mong ngày đất nước hòa bình. Trận đánh kéo dài đến gần sáng. Khi tiếng súng ngừng vang, lá thư trong túi áo vẫn còn dang dở, chưa kịp gửi về quê. Nhưng trong từng nét chữ ấy là cả tình yêu gia đình, tình đồng đội và lòng yêu nước không gì lay chuyển được. Nhiều năm sau, lá thư cũ được đồng đội trao lại cho mẹ anh. Tờ giấy đã ố vàng, nhưng những dòng chữ vẫn còn nguyên hơi ấm của một thời hoa lửa hào hùng.



