Đoàn xã Quỹ Nhất (252)
Đôi bàn tay đất đỏ
Trên tuyến đường Trường Sơn, ai cũng quen với hình ảnh anh công binh tên Phú có đôi bàn tay lúc nào cũng lấm đầy đất đỏ.
Công việc của anh là rà phá bom mìn để mở đường cho đoàn xe ra tiền tuyến. Mỗi bước chân đều đối mặt với hiểm nguy.
Đồng đội hỏi:
“Cậu không sợ à?”
Phú cười hiền:
“Sợ chứ. Nhưng mình sợ xe không qua được hơn.”
Có lần, một quả bom nổ chậm nằm ngay giữa con đường trọng yếu. Nếu không xử lý kịp, cả đoàn xe phía sau sẽ bị chặn lại.
Phú lặng lẽ bò tới giữa trời nắng gắt. Mồ hôi hòa cùng đất đỏ phủ kín khuôn mặt anh.
Vài phút sau, quả bom được tháo an toàn. Đoàn xe tiếp tục lăn bánh giữa tiếng reo vui của đồng đội.
Nhiều năm sau, đôi bàn tay chai sần ấy vẫn còn dấu vết của chiến tranh. Nhưng với Phú, đó là niềm tự hào của một thời tuổi trẻ sống hết mình vì đất nước.



