Đoàn xã Quỹ Nhất (262)
Người thợ sửa xe trận địa
Ở tuyến đường vận tải, chiếc xe nào hỏng giữa đường đều tìm đến anh Bình – người thợ sửa xe của đơn vị.
Anh có đôi bàn tay đen nhẻm dầu mỡ nhưng sửa xe rất nhanh. Đồng đội thường nói vui:
“Hễ có anh Bình là xe nào cũng sống lại.”
Một đêm mưa lớn, chiếc xe chở đạn bị hỏng ngay giữa trọng điểm bom rơi. Nếu không sửa kịp, cả đoàn xe phía sau sẽ mắc kẹt.
Bất chấp nguy hiểm, Bình nằm hẳn xuống bùn để sửa gầm xe dưới ánh đèn pin nhỏ.
Bom nổ rung chuyển mặt đất, bùn đất phủ kín người anh nhưng đôi tay vẫn không ngừng làm việc.
Ít phút sau, động cơ chiếc xe lại nổ giòn vang giữa đêm tối.
Đoàn xe tiếp tục lên đường, còn Bình chỉ kịp lau vội khuôn mặt lấm lem rồi cười:
“May là kịp chuyến.”
Sự thầm lặng của những người lính hậu cần năm ấy đã góp phần làm nên những con đường chiến thắng.



