Đoàn xã Quỹ Nhất (273)
Tiếng võng đưa
Trong khu quân y dã chiến, đêm nào chị y tá Hiền cũng thức rất khuya để chăm sóc thương binh.
Có một chiến sĩ bị thương nặng luôn khó ngủ vì đau. Thấy vậy, Hiền mắc chiếc võng bên cạnh rồi nhẹ nhàng đưa võng như mẹ ru con.
Tiếng võng kẽo kẹt giữa đêm rừng yên tĩnh khiến người thương binh dần thiếp đi.
Anh khẽ nói:
“Nghe như tiếng võng ở quê nhà…”
Hiền mỉm cười:
“Ngủ đi, mai còn khỏe để về quê nữa.”
Nhiều năm sau, người thương binh ấy trở lại thăm chiến trường xưa. Giữa khu rừng cũ, ông vẫn nhớ mãi tiếng võng đưa trong những ngày đau đớn nhất đời mình.
Đó là âm thanh của tình người giữa thời chiến tranh khốc liệt.



