Đoàn xã Quỹ Nhất (275)
Buổi sáng không còn tiếng bom
Suốt nhiều năm, người dân làng nhỏ ven sông đã quen thức dậy bởi tiếng máy bay và bom đạn. Nhưng sáng hôm ấy, bầu trời yên lặng lạ thường. Không có còi báo động. Không có tiếng nổ rung trời. Một cậu bé chạy ù ra sân rồi reo lên:
“Mẹ ơi, hôm nay không có máy bay!” Người mẹ đứng lặng hồi lâu, đôi mắt đỏ hoe. Ngoài đầu làng, những người lính trở về trong tiếng cười và nước mắt. Lá cờ đỏ tung bay trên mái đình giữa nắng sớm. Ông cụ già trong làng chậm rãi nói:
“Hòa bình thật rồi…” Tiếng chim hót vang trên hàng tre, tiếng trẻ con nô đùa khắp con đường đất nhỏ. Sau bao năm tháng hoa lửa, quê hương cuối cùng cũng được thức dậy trong một buổi sáng bình yên.



