Đoàn xã Quỹ Nhất (276)
Người giữ thư
Ngày ấy, trong đơn vị, anh Hòa được giao nhiệm vụ làm liên lạc. Công việc của anh là mang những lá thư từ hậu phương ra mặt trận, rồi lại chuyển những dòng tin vội từ chiến trường về cho gia đình các chiến sĩ.
Trong túi áo ngực của anh lúc nào cũng dày lên bởi những phong thư đã ngả màu vàng. Có lá thư của người mẹ già ở quê hỏi con trai mùa này lúa ngoài đồng tốt không. Có lá thư của người vợ trẻ báo tin vừa sinh đứa con đầu lòng. Có lá thư của cô học trò nhỏ nắn nót từng dòng, động viên người anh trai đang nơi tuyến lửa.
Mỗi lần trao thư, anh thích nhất là nhìn ánh mắt rạng rỡ của đồng đội. Giữa khói bom và thiếu thốn, những lá thư trở thành nguồn động viên lớn lao, giúp người lính thêm vững lòng chiến đấu.
Nhưng không phải lá thư nào anh cũng kịp trao.
Một chiều mưa, anh nhận được lá thư gửi cho chiến sĩ tên Dũng. Bì thư ghi nét chữ mềm mại của người mẹ: “Con ơi, bố đã đỡ nhiều. Cả nhà đều nhớ con”. Anh định sáng hôm sau sẽ mang thư đến cho Dũng.
Thế nhưng đêm đó, trận pháo kích dữ dội trút xuống trận địa. Khi trời sáng, đơn vị tổn thất nặng nề. Trong số những người mãi mãi nằm lại có Dũng.
Anh Hòa lặng người. Lá thư vẫn còn nguyên trong túi áo. Bàn tay anh run run khi vuốt lại góc phong bì đã nhàu vì mưa.
Từ hôm ấy, anh cất lá thư ấy vào ngăn riêng trong ba lô. Anh không nỡ gửi trả, cũng không đành mở ra. Với anh, đó là lời yêu thương chưa kịp đến nơi, là nỗi nhớ còn dang dở giữa chiến tranh.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, anh tìm về quê Dũng. Căn nhà nhỏ vẫn còn đó, người mẹ tóc đã bạc trắng ngồi bên hiên.
Anh trao lại lá thư và nghẹn ngào kể về những ngày cuối cùng của người con trai bà.
Người mẹ run run mở phong thư. Đọc xong, bà ôm lá thư vào ngực, nước mắt lặng lẽ rơi. Bà nói:
“Cảm ơn chú. Hơn nửa đời người, bác vẫn chờ một dòng tin của con.”
Anh Hòa đứng lặng. Bấy lâu nay, anh nghĩ mình chỉ là người đưa thư. Nhưng lúc ấy, anh hiểu rằng mình còn là người giữ gìn những yêu thương chưa kịp gửi, những ký ức không bao giờ phai.



