Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (278)

Chiếc võng giữa rừng

Ninh Bình11/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn, chiếc võng màu xanh được mắc vội giữa hai thân cây lớn. Đó là nơi nghỉ ngơi quen thuộc của những người lính sau mỗi chặng hành quân dài.

Chiếc võng đơn sơ chỉ làm bằng tấm dù đã bạc màu, nhưng đối với anh em trong đơn vị, đó là góc bình yên hiếm hoi giữa chiến trường khốc liệt.

Chiều hôm ấy, sau nhiều giờ vượt dốc, lội suối, đơn vị dừng chân bên một con khe nhỏ. Minh tháo ba lô, mắc võng và nằm xuống. Đôi chân anh vẫn còn rã rời, vai áo ướt đẫm mồ hôi.

Chiếc võng đung đưa nhè nhẹ theo gió rừng. Tiếng lá xào xạc như lời ru của mẹ thuở nào.

Chỉ trong chốc lát, Minh chìm vào giấc ngủ ngắn.

Trong mơ, anh thấy mình đang đi trên con đường làng thân thuộc. Mẹ đang ngồi bên hiên nhà vá áo. Cha ngoài sân chăm lại giàn mướp. Em gái tung tăng chạy ra đón anh, miệng cười ríu rít.

Căn bếp nhỏ tỏa mùi khói rơm và mùi cơm mới. Mọi thứ bình yên đến mức anh ngỡ như chiến tranh chưa từng tồn tại.

Bỗng tiếng còi tập hợp vang lên giữa rừng sâu.

Minh giật mình tỉnh dậy. Trước mắt anh vẫn là tán lá xanh, chiếc ba lô còn dựng bên gốc cây, khẩu súng đặt ngay ngắn bên cạnh.

Anh ngồi dậy, khẽ lau giọt mồ hôi trên trán. Giấc mơ về nhà vừa gần gũi, vừa xa xôi.

Minh xếp chiếc võng lại thật gọn, buộc vào ba lô. Trước khi lên đường, anh ngẩng nhìn khoảng trời hắt qua kẽ lá và tự nhủ: nhất định sẽ có ngày được trở về trong vòng tay của gia đình.

Đoàn quân tiếp tục tiến bước. Chiếc võng nhỏ lại theo anh qua những cánh rừng, con dốc và trận địa.

Nhiều năm sau, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, Minh vẫn giữ chiếc võng ấy như một kỷ vật quý giá. Với anh, đó không chỉ là vật dụng giữa chiến trường, mà còn là nơi lưu giữ những giấc mơ giản dị về quê hương, gia đình và ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn