Đoàn xã Quỹ Nhất (284)
Lá thư chưa kịp gửi
Đêm Trường Sơn mưa rừng xối xả. Trong ánh đèn pin leo lét, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Thành ngồi nép dưới tấm tăng, cặm cụi viết thư cho mẹ.
“Má ơi, con vẫn khỏe. Đơn vị con vừa vượt qua một trận bom. Má đừng lo…”
Anh viết đến đó thì còi báo động vang lên. Thành vội gấp lá thư bỏ vào túi áo ngực rồi lao ra trận địa.
Sáng hôm sau, đồng đội chỉ tìm thấy chiếc ba lô của anh còn nằm bên gốc cây cháy sém. Trong túi áo, lá thư vẫn còn nguyên, chỉ thấm vài giọt nước mưa.
Nhiều năm sau, người đồng đội cũ mang lá thư ấy về tận quê nhà. Người mẹ già run run đọc từng dòng chữ của con, nước mắt rơi xuống trang giấy đã ngả màu.
Bà ôm lá thư vào ngực, nghẹn ngào:
“Vậy là trước lúc đi xa, con vẫn nhớ viết cho má…”
Lá thư chưa kịp gửi năm nào đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, nối liền tình mẫu tử vượt qua cả chiến tranh và thời gian.



