Đoàn xã Quỹ Nhất (285)
Bát cơm giữa chiến hào
Trận địa pháo vừa dứt tiếng nổ. Cả tiểu đội tranh thủ ăn vội bữa trưa. Mỗi người một nắm cơm, vài cọng rau rừng.
Anh Tư, người lính lớn tuổi nhất đơn vị, lặng lẽ chia nửa phần cơm của mình cho chiến sĩ trẻ tên Hòa.
Hòa ngại ngùng:
“Anh ăn đi, em còn chịu được.”
Anh Tư cười hiền:
“Cậu còn trẻ, phải ăn nhiều mới có sức đánh giặc.”
Ít ngày sau, trong một trận đánh ác liệt, anh Tư hy sinh khi che cho đồng đội.
Từ đó, mỗi lần cầm bát cơm trên tay, Hòa lại nhớ đến nụ cười của anh. Anh hiểu rằng giữa chiến tranh khốc liệt, tình đồng đội chính là nguồn sức mạnh lớn nhất.
Bát cơm giản dị năm nào không chỉ nuôi sống người lính, mà còn nuôi dưỡng nghĩa tình sâu nặng của những con người cùng chung lý tưởng.



