Đoàn xã Quỹ Nhất (286)
Đôi dép cao su
Trong ba lô của chiến sĩ Lâm không có gì quý giá ngoài đôi dép cao su đã mòn gót. Đó là đôi dép mẹ tự tay cắt từ chiếc lốp xe cũ trước ngày anh lên đường.
Mỗi lần hành quân qua suối, qua đèo, đôi dép ấy vẫn âm thầm theo bước chân người lính.
Một lần, đồng đội hỏi:
“Đôi dép này cũ quá rồi, sao cậu không thay?”
Lâm cười:
“Còn mang được là còn như có mẹ ở bên.”
Trong trận đánh cuối năm ấy, Lâm anh dũng hy sinh. Đồng đội gói đôi dép cao su cùng cuốn nhật ký gửi về quê.
Người mẹ ôm đôi dép vào lòng, nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo.
Bà nói trong tiếng nấc:
“Con đi xa, nhưng dấu chân con vẫn còn ở lại.”
Đôi dép cao su đơn sơ đã trở thành biểu tượng của tình mẹ, của sự hy sinh thầm lặng và của một thời hoa lửa không thể nào quên.



