Đoàn xã Quỹ Nhất (297)
Chiếc khăn rằn
Ngày tiễn con lên đường, mẹ quàng lên cổ Hậu chiếc khăn rằn đã bạc màu.
Bà dặn:
“Khăn này mẹ tự dệt, lúc nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn.”
Suốt những năm tháng chiến đấu, chiếc khăn rằn theo anh qua bao cánh rừng, bao dòng sông và những trận bom dữ dội.
Mùa khô năm ấy, một đồng đội bị thương nặng. Hậu tháo chiếc khăn rằn, băng vết thương cho bạn.
Người đồng đội sống sót, còn Hậu thì mãi mãi nằm lại giữa chiến trường.
Sau ngày đất nước thống nhất, người đồng đội mang chiếc khăn rằn trở về trao cho mẹ anh.
Bà vuốt nhẹ từng sợi vải, nghẹn ngào:
“Khăn vẫn còn đây, như con chưa từng đi xa.”



