Đoàn xã Quỹ Nhất (301)
Người giữ thư
Anh Lợi làm nhiệm vụ chuyển thư cho đơn vị. Trong chiếc túi vải bạc màu luôn có những lá thư từ hậu phương gửi ra mặt trận và những dòng tâm sự từ chiến trường gửi về quê nhà.
Anh thuộc tên từng người, biết ai vừa nhận thư của mẹ, ai đang mong thư người yêu, ai đã nhiều tháng chưa có tin nhà.
Mỗi lần trao thư, anh đều vui như chính mình nhận được.
Một lần, trong trận đánh dữ dội, anh nhặt được lá thư còn dang dở của người đồng đội vừa hy sinh. Anh lặng lẽ gấp lại, cất vào túi áo.
Sau chiến tranh, anh tìm về tận quê để trao tận tay gia đình những lá thư chưa kịp gửi.
Người mẹ già ôm lá thư của con vào lòng, bật khóc.
Anh Lợi hiểu rằng có những bức thư không đến đúng thời gian, nhưng vẫn đến đúng nơi của yêu thương.



