Đoàn xã Quỹ Nhất (302)
Ngày không có tiếng súng
Sau nhiều tuần chiến đấu liên tục, hôm ấy chiến trường bỗng yên ắng lạ thường.
Không còn tiếng bom rơi, không còn tiếng đại bác vọng về từ phía xa.
Những người lính tranh thủ ngồi quanh nhau dưới tán rừng, người vá áo, người viết thư, người kể chuyện quê.
Anh Ba kể về cánh đồng lúa chín vàng ở quê, còn Hùng nói về con sông tuổi thơ đầy ắp tiếng cười.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chiến tranh như lùi xa.
Ai cũng hiểu ngày mai có thể lại bước vào trận đánh mới, nhưng buổi chiều yên bình đó đã tiếp thêm cho họ niềm tin và sức mạnh.
Ngày không có tiếng súng trở thành ký ức đẹp nhất của những người lính thời hoa lửa.



