Đoàn xã Quỹ Nhất (310)
Đôi vai người mẹ
Ngày Tùng lên đường nhập ngũ, mẹ anh chỉ lặng lẽ sửa lại cổ áo cho con.
Bà không khóc. Đôi vai gầy của người mẹ như gánh cả nỗi lo và niềm tự hào.
Những năm chiến tranh, chiều nào bà cũng ra ngõ, nhìn về phía cuối con đường làng, nơi con đã bước đi.
Người ta bảo:
“Bà nghỉ đi, biết đâu nó sắp về.”
Bà mỉm cười:
“Mẹ thì phải đợi con.”
Ngày nhận giấy báo tử, bà ngồi lặng rất lâu. Rồi bà đứng dậy, thắp hương và nói:
“Con đã sống xứng đáng.”
Đôi vai người mẹ năm xưa nhỏ bé, nhưng đủ sức nâng đỡ cả một thời hoa lửa.



