Đoàn xã Quỹ Nhất (315)
DÒNG SÔNG KHÔNG TRỞ LẠI
Con sông quê mùa này năm nào cũng vậy, mùa lũ thì đục ngầu, mùa cạn thì lặng lẽ soi bóng tre làng. Nhưng với chị Hạnh, con sông ấy chưa bao giờ bình thường.Bởi đó là nơi anh ra đi.
Ngày ấy, trời tháng Ba, nắng nhẹ. Anh đứng trên bến, ba lô khoác vai, quay lại nhìn chị một lần cuối.“Ở nhà… em thay anh chăm sóc má.”Chị không khóc. Chỉ gật đầu.“Anh đi rồi… nhớ viết thư về.”Anh cười:“Nhất định.”Chiếc thuyền rời bến. Nước sông lăn tăn. Chị đứng nhìn theo cho đến khi bóng anh khuất hẳn sau khúc quanh.Từ hôm đó, chiều nào chị cũng ra bến.Không phải để đợi anh về.Mà để giữ lại cái khoảnh khắc cuối cùng ấy—khi anh còn đứng trên bờ bên này.Những lá thư đầu tiên đến đều đặn.Anh kể chuyện hành quân, chuyện đồng đội, chuyện những cơn mưa rừng bất chợt.“Ở đây cực nhưng vui lắm em ạ. Tụi anh coi nhau như anh em…”Chị đọc đi đọc lại, thuộc từng dòng chữ.Có hôm, chị mang thư ra bến sông, ngồi một mình, đọc nhỏ như thể đang nói chuyện với anh.Dòng sông vẫn chảy.Thời gian vẫn trôi.Nhưng rồi thư thưa dần.Lá thư cuối cùng, anh viết:“Dạo này đơn vị di chuyển liên tục. Có thể lâu mới viết được…”Chị gấp thư lại, lòng chợt có linh cảm không yên.Một buổi chiều, khi chị đang giặt áo bên bến sông, người cán bộ xã đến.Chị nhìn thấy, tay bỗng run lên.Chị không hỏi.Chỉ đứng yên.Người cán bộ bước xuống, giọng trầm:“Chị Hạnh… anh Nam đã hy sinh…”Tiếng nước chảy bỗng trở nên rất lớn.Như thể cả con sông đang gào lên.Chị không khóc. Chỉ nhìn xuống dòng nước, rất lâu.Rồi chị hỏi:“Anh… hy sinh ở đâu?”“Ở một con suối nhỏ… trong rừng.”Chị gật đầu.“Vậy là… anh cũng bên nước…”Từ hôm đó, chị vẫn ra bến sông mỗi chiều.Người làng bảo:“Thôi, người mất rồi, ra đó làm gì nữa…”Chị chỉ cười nhẹ:“Anh ấy quen đi theo nước. Tôi ra đây… để gần anh hơn một chút.”Mùa lũ đến, nước dâng cao, cuồn cuộn. Chị vẫn ra.Mùa cạn, lòng sông lộ đá sỏi. Chị vẫn ra.Nhiều năm trôi qua.Chị không lấy chồng.Người ta hỏi, chị chỉ nói:Một buổi chiều, khi tóc đã bạc, chị ngồi bên bến sông như thường lệ.Đứa cháu hỏi:“Cô ơi, sao ngày nào cô cũng ra đây?”Chị nhìn dòng nước lặng lẽ trôi.“Vì có một người… đã gửi tuổi trẻ của mình theo dòng sông này.”“Có quay lại không cô?”Chị mỉm cười, ánh mắt xa xăm:“Không quay lại đâu… nhưng vẫn còn ở đây.”Con sông vẫn chảy.Mang theo bao nhiêu phù sa.Mang theo cả những ký ức không bao giờ trở lại.Nhưng cũng chính dòng sông ấy—Giữ lại một tình yêu… không bao giờ phai.



