Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (317)

Người lính giữ chốt cuối cùng

Ninh Bình12/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm trước giờ nổ súng, khu rừng im lặng một cách bất thường. Không còn tiếng côn trùng, không còn tiếng gió rì rào quen thuộc—chỉ có một khoảng lặng căng như dây đàn.

Chốt tiền tiêu nằm ở rìa một con dốc thấp, hướng thẳng về phía trận địa. Đơn vị đã rút về phía sau từ chập tối để chuẩn bị cho trận đánh lớn lúc rạng sáng. Theo kế hoạch, phải giữ tuyệt đối bí mật. Nhưng vẫn cần một người ở lại.

Người đó là Hòa.

Anh nhận nhiệm vụ rất nhanh, gần như không do dự. Khi chỉ huy hỏi lại một lần nữa:
“Ở lại… có thể không kịp rút.”
Hòa chỉ cười:
“Báo cáo, nếu không có người giữ chốt, lỡ địch phát hiện thì còn nguy hơn.”

Câu nói giản dị, nhưng đủ để mọi người im lặng.

Hòa ngồi trong hầm, lưng tựa vào vách đất còn ẩm. Khẩu súng đặt ngang đùi. Ánh đèn pin nhỏ được che kín, chỉ đủ soi một góc bản đồ.

Anh không nghĩ nhiều đến nguy hiểm.

Anh nghĩ đến mẹ.

Ở quê, chắc giờ này mẹ đã ngủ. Ngọn đèn dầu ngoài hiên vẫn được thắp như mọi tối. Mẹ anh có thói quen để đèn sáng, nói là “để con biết đường mà về”.

Hòa khẽ cười trong bóng tối.

“Con vẫn đang giữ đường, mẹ ạ…”

Khoảng nửa đêm, một tiếng động khẽ vang lên từ phía rừng trước mặt.

Hòa lập tức căng người.

Một bóng đen thấp thoáng.

Rồi thêm một bóng nữa.

Địch trinh sát.

Chúng tiến rất chậm, rất chắc, như thể đã quen với địa hình. Nếu chúng phát hiện ra chốt này bị bỏ trống, mọi thứ sẽ lộ.

Hòa siết chặt tay súng.

Không được nổ súng.

Ít nhất là chưa.

Anh nín thở, theo dõi từng bước chân của đối phương.

Tim đập dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn lạnh.

Chúng tiến gần hơn.

Quá gần.

Chỉ cần thêm vài bước nữa, chúng sẽ phát hiện ra dấu vết.

Hòa nhìn nhanh về phía sau—nơi đơn vị đang ém quân trong im lặng tuyệt đối.

Không còn thời gian.

Anh hiểu, nếu để lộ, cả trận đánh sẽ thất bại.

Hòa nhắm mắt trong một khoảnh khắc rất ngắn.

Rồi mở ra.

Dứt khoát.

Tiếng súng nổ vang, xé toạc màn đêm.

Địch lập tức phản ứng, bắn trả dữ dội.

Hòa đổi vị trí liên tục trong phạm vi hẹp của chốt. Từng phát đạn được bắn ra có tính toán, không phải để tiêu diệt hết đối phương, mà để giữ chân, để khiến chúng nghĩ rằng đây là một lực lượng lớn.

Đạn bay xé gió.

Đất đá tung lên từng mảng.

Một viên đạn sượt qua vai anh, nóng rát. Hòa khựng lại một giây, rồi tiếp tục.

“Phải giữ đến sáng…”

Ý nghĩ ấy bám chặt lấy anh.

Thời gian trôi chậm đến nghẹt thở.

Đạn bắt đầu vơi.

Vai áo anh ướt đẫm máu từ lúc nào không hay.

Một quả lựu đạn rơi gần miệng hầm.

Hòa kịp lăn sang bên.

Tiếng nổ dội lên, đất đá vùi lấp một phần cửa hầm.

Anh ho sặc, nhưng vẫn gượng dậy, tiếp tục bắn.

Không được dừng.

Nếu dừng—mọi thứ kết thúc.

Rồi, phía chân trời, một vệt sáng mỏng xuất hiện.

Bình minh.

Gần như cùng lúc đó, từ phía sau, tiếng pháo của ta đồng loạt vang lên.

Dồn dập.

Mạnh mẽ.

Trận đánh đã bắt đầu.

Địch phía trước hoảng loạn, vội vã rút lui.

Chốt được giữ.

Khi đơn vị tiến lên, họ tìm thấy Hòa trong căn hầm nhỏ.

Anh nằm nghiêng, tay vẫn giữ chặt khẩu súng.

Ánh mắt hướng về phía trước, nơi anh đã chiến đấu suốt đêm.

Gương mặt bình thản.

Như thể chỉ đang nghỉ một lát… sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Người chỉ huy đứng lặng hồi lâu.

Không cần ai nói, tất cả đều hiểu

Có những trận đánh được quyết định không phải ở giờ nổ súng,

mà ở những giờ lặng im trước đó.

Và có những người—

chọn ở lại trong im lặng,

để cả đơn vị có thể tiến lên trong ánh sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn