Đoàn xã Quỹ Nhất (318)
Lá thư viết dở trong đêm hành quân
Đêm Trường Sơn dày đặc như một tấm màn đen phủ kín mọi lối đi. Đơn vị hành quân trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân lẫn vào tiếng lá rừng xào xạc và hơi thở gấp gáp của những con người đã đi suốt nhiều giờ.
Nam đi ở giữa đội hình. Ba lô nặng trĩu sau lưng, khẩu súng đeo chéo trước ngực. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng anh không thấy mệt. Trong đầu anh lúc này chỉ có một ý nghĩ:
Phải viết xong lá thư.
Đơn vị dừng chân nghỉ ngắn bên một con suối cạn. Lệnh truyền xuống: nghỉ 15 phút, không được gây tiếng động.
Nam nhanh chóng tháo ba lô, lục tìm trong túi áo một mảnh giấy đã nhàu và chiếc bút chì ngắn.
Anh ngồi xuống gốc cây, lưng dựa vào thân gỗ thô ráp, tranh thủ ánh sáng yếu ớt lọt qua tán lá.
Anh bắt đầu viết.
“Má à… con vẫn khỏe. Đơn vị con đang hành quân…”
Ngòi bút run nhẹ vì tay còn mỏi. Anh dừng lại, xoa bàn tay rồi viết tiếp.
“Má đừng lo. Ở đây tụi con có nhau, ai cũng giúp đỡ nhau như anh em…”
Viết đến đó, Nam khẽ mỉm cười.
Anh nhớ đến má—người đàn bà gầy gò, lúc nào cũng dặn đi dặn lại:
“Đi đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe, nghe con.”
Anh nhớ đến em gái—hay cằn nhằn, nhưng mỗi lần anh đi xa lại lén bỏ thêm vào ba lô mấy củ khoai, mấy gói muối vừng.
Anh định viết thêm.
Nhưng rồi dừng lại.
Anh không biết nên viết gì nữa.
Có những điều… không thể viết ra.
“Chuẩn bị hành quân!”
Tiếng thì thầm truyền xuống hàng.
Nam vội gấp lá thư lại, nhét vào túi áo ngực.
“Chút nữa nghỉ lại viết tiếp…”
Anh tự nhủ.
Đội hình tiếp tục di chuyển.
Đêm càng về khuya càng lạnh. Sương xuống dày. Con đường mòn trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây mới đi được.
Nam đi, nhưng đầu óc vẫn nghĩ đến lá thư.
“Viết thêm gì nữa nhỉ…”
Có lẽ là kể cho má nghe về rừng.
Hay kể về anh Hùng trong đơn vị—người lúc nào cũng nhường phần ăn cho người khác.
Hay chỉ đơn giản là…
“Con nhớ nhà.”
Bất ngờ—
Một tiếng nổ chát chúa vang lên phía trước.
“Bom!”
Đội hình lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp.
Ánh lửa lóe lên giữa rừng.
Tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Nam lao xuống một hố bom cạn, ép mình sát đất.
Đất đá tung lên, rơi lộp bộp xung quanh.
Tai anh ù đi.
Nhưng tay vẫn vô thức đặt lên ngực—
nơi có lá thư.
Khi tiếng bom tạm ngớt, Nam ngẩng đầu lên.
Khói bụi mù mịt.
Tiếng gọi nhau vang lên:
“Có ai bị thương không?”
“Bên này! Nhanh lên!”
Nam bò ra khỏi hố, chạy về phía tiếng gọi.
Một đồng đội bị mảnh bom găm vào chân, máu chảy nhiều.
Nam quỳ xuống, nhanh chóng băng bó.
“Cố lên! Sắp ổn rồi!”
Người lính trẻ cắn răng, gật đầu.
Không ai nói thêm gì.
Họ lại tiếp tục hành quân.
Đêm đó, đơn vị đi suốt đến gần sáng.
Khi dừng lại, nhiều người mệt lả, nằm xuống là ngủ ngay.
Nam cũng vậy.
Anh tựa lưng vào ba lô, tay vẫn đặt lên túi áo ngực.
“Mai viết tiếp…”
Ý nghĩ vừa thoáng qua—anh đã thiếp đi.
Sáng hôm sau, đơn vị lại lên đường.
Không ai nhắc đến đêm qua.
Những bước chân vẫn đều đặn.Chỉ có một điều—Nam không còn trong đội hình.
Người ta tìm thấy anh ở đoạn rừng phía sau, nơi trận bom đêm qua đã cày xới.
Anh nằm đó, bình yên.Như chỉ đang ngủ.
Trong túi áo ngực, lá thư vẫn còn.Chưa viết xong.
Vài tháng sau, lá thư được gửi về quê.
Bà cụ run run mở ra.“Má à… con vẫn khỏe…”
Đến đó, chữ viết dừng lại. Không có lời kết.
Không có lời hẹn.Chỉ có một khoảng trắng kéo dài.
Bà cụ nhìn rất lâu.Rồi khẽ nói, như thể đang trả lời:“Ừ… má biết.”
Từ đó, mỗi tối, bà vẫn thắp đèn.Không phải để chờ một lá thư nữa.
Mà để giữ lại một điều.Có những lá thư không bao giờ viết xong, nhưng lại nói trọn vẹn cả một cuộc đời.



