Đoàn xã Quỹ Nhất (322)
Người lính viết nhật ký
Người lính ngồi tựa lưng vào vách đất lạnh, dưới ánh đèn dầu leo lét.
Ngoài kia, tiếng bom vẫn dội từng hồi như xé nát màn đêm.
Anh mở cuốn nhật ký đã sờn mép, chậm rãi viết:
“Hôm nay đơn vị lại hành quân qua cánh rừng cháy. Thằng Lâm hy sinh lúc trời gần sáng. Nó vẫn còn giữ lá thư mẹ gửi trong túi áo…”
Nét mực dừng lại một chút.
Anh ngẩng đầu nghe tiếng còi báo động vang lên gấp gáp.
Đồng đội gọi nhau lao ra chiến hào.
Anh khép vội cuốn sổ, kẹp cây bút vào giữa trang giấy còn dang dở.
“Ngày mai, nếu còn sống, mình sẽ viết tiếp…”
Nhưng trang nhật ký ấy mãi mãi không có thêm dòng nào nữa.
Nhiều năm sau, người ta tìm thấy cuốn sổ nằm dưới lớp đất cũ.
Trang giấy đã úa vàng, nét chữ nhòe đi vì mưa và khói lửa.
Chỉ riêng câu cuối cùng vẫn còn đọc được rất rõ:
“Mai này hòa bình, nhất định mình sẽ về…”



