Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (324)

Đêm canh gác cuối cùng

Ninh Bình12/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, đơn vị đóng quân bên mé rừng, nơi chỉ cách chiến tuyến vài quả đồi.
Sau nhiều ngày giao tranh dữ dội, sự yên tĩnh bất ngờ khiến ai cũng thấy bất an. Anh nhận ca trực cuối cùng lúc gần nửa đêm.
Người đồng đội đưa lại khẩu súng rồi vỗ nhẹ vai anh: “Ráng thức nhé. Tao có linh cảm không lành…” Anh cười nhạt:
“Chiến tranh mà, đêm nào chẳng vậy.” Nhưng khi bước lên vọng gác, chính anh cũng cảm thấy điều gì đó khác thường. Không có tiếng pháo xa.
Không có tiếng máy bay.
Cả khu rừng chìm trong thứ im lặng lạnh người. Gió lùa qua những tán cây khô, mang theo mùi đất ẩm và khói súng còn sót lại từ trận đánh hôm qua.
Anh kéo chặt áo, mắt vẫn hướng về khoảng tối trước mặt. Ở túi ngực, chiếc đồng hồ đã ngừng chạy từ tuần trước.
Kim đứng im ở 3 giờ 17 phút — đúng thời khắc người bạn thân nhất của anh ngã xuống. Anh chưa đủ can đảm để sửa lại nó. Nửa đêm trôi qua chậm chạp.
Anh châm một điếu thuốc, ánh lửa đỏ lập lòe trong bóng tối. Rồi bất chợt… Một tiếng động rất khẽ vang lên phía bìa rừng. Anh lập tức đứng bật dậy, tay siết chặt khẩu súng. Mọi thứ lại im bặt. Im lặng đến nghẹt thở. Và rồi bầu trời đột ngột lóe sáng. Tiếng pháo nổ dội xuống như sấm xé.
Đất dưới chân rung chuyển dữ dội.
Tiếng hô báo động vang lên khắp trận địa. Anh lao xuống chiến hào, hét gọi đồng đội vào vị trí.
Đạn cày tung đất đá.
Khói lửa phủ kín cả khoảng rừng đen. Trong hỗn loạn ấy, anh vẫn đứng nơi tuyến đầu, nã từng loạt đạn về phía trước như muốn giữ bằng được đồng đội phía sau mình. Trận đánh kéo dài đến gần sáng. Khi ánh mặt trời đầu tiên xuyên qua màn khói, mọi thứ dần lặng xuống. Người ta tìm thấy anh bên ụ đất vỡ nát, hai tay vẫn ôm chặt khẩu súng đã nóng đỏ. Gương mặt anh bình yên lạ thường. Như thể anh chỉ đang tiếp tục ca trực còn dang dở của mình giữa một đêm rất dài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn