Đoàn xã Quỹ Nhất (332)
Người y tá chiến trường
Cô y tá mới tròn hai mươi tuổi, dáng người nhỏ bé nhưng đôi mắt luôn sáng và bình tĩnh.
Trong trận đánh ác liệt, cô chạy đi chạy lại giữa làn bom đạn để băng bó cho thương binh.
Có lần, một chiến sĩ nắm tay cô, thều thào:
“Đừng lo cho tôi, còn nhiều người nặng hơn.”
Cô mỉm cười:
“Ở đây, ai cũng quý như nhau.”
Suốt đêm đó, cô thức trắng cứu người.
Khi trời sáng, cô gục xuống bên chiếc cáng vì kiệt sức.
Đồng đội gọi cô là “bông hoa trắng giữa chiến trường” – dịu dàng nhưng kiên cường.



