Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (34)

Tiếng đàn giữa chiến hào

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến hào ấy nằm sát một triền đồi, nơi đất đỏ luôn khô khốc vì nắng và rung lên từng hồi mỗi khi bom dội xuống. Ban ngày là khói lửa, ban đêm là những khoảng tối đặc quánh, chỉ có ánh đèn pin yếu ớt và những ánh mắt thao thức.

Trong tiểu đội có một người lính đặc biệt. Anh không chỉ mang theo súng, đạn, ba lô… mà còn có một cây đàn nhỏ. Nó cũ, gỗ đã xước, dây có lúc phải thay bằng những sợi chắp vá. Nhưng anh giữ nó như một phần của chính mình.

Những giờ nghỉ hiếm hoi giữa hai đợt hành quân, khi tiếng bom tạm lắng, anh lại lặng lẽ lấy đàn ra. Không cần sân khấu, không cần khán giả. Chỉ cần một góc chiến hào, một khoảng trời yên tĩnh hiếm hoi, là đủ.

Anh gảy những giai điệu giản dị. Có khi là một bài dân ca quê nhà, có khi chỉ là vài nốt nhạc tự nghĩ ra. Tiếng đàn không lớn, nhưng lan rất xa. Nó len qua từng đoạn hào, chạm vào những người lính đang ngồi tựa lưng, mắt nhìn xa xăm.

Lúc đầu, họ chỉ nghe cho khuây. Nhưng rồi dần dần, ai cũng chờ tiếng đàn ấy. Có người đang lau súng thì dừng lại. Có người đang viết dở lá thư thì đặt bút xuống. Có người nhắm mắt, để mặc cho âm thanh đưa mình về một nơi khác—nơi không có bom đạn, chỉ có mái nhà, có mẹ, có những con đường quen thuộc.

Một lần, sau một trận đánh ác liệt, tiểu đội tổn thất nặng. Không khí nặng nề bao trùm. Không ai nói với ai câu nào. Đêm xuống, mưa lất phất rơi trên miệng hào.

Anh lại lấy đàn ra.

Lần này, anh không chơi những giai điệu vui. Tiếng đàn chậm, trầm, như kể một câu chuyện không lời. Mỗi nốt nhạc rơi xuống, như chạm vào nỗi đau của từng người. Nhưng rồi, giữa những âm thanh ấy, có một điều gì đó dần thay đổi. Không còn là nỗi sợ, mà là sự lặng lẽ chấp nhận. Không còn là tuyệt vọng, mà là một sức mạnh âm thầm.

Có người sau này nói rằng, chính trong đêm ấy, họ đã vượt qua được nỗi sợ hãi lớn nhất của đời mình.

Chiến tranh kéo dài. Cây đàn theo anh qua nhiều chiến hào khác nhau. Có lần, trong một trận pháo kích bất ngờ, cây đàn bị mảnh bom làm vỡ một góc. Anh nhặt lại, buộc tạm bằng dây dù, vẫn tiếp tục chơi. Âm thanh không còn tròn trịa, nhưng lại mang một vẻ gì đó rất thật—như chính cuộc sống của họ lúc bấy giờ.

Rồi một ngày, anh không còn trở về sau một trận đánh.

Đồng đội tìm thấy cây đàn nằm bên mép hào, dây vẫn còn rung nhẹ trong gió. Họ mang theo, như mang theo một phần ký ức.

Những ngày sau đó, một người khác trong tiểu đội học cách gảy đàn. Không hay như anh, không tròn tiếng như trước. Nhưng mỗi khi tiếng đàn vang lên, mọi người lại im lặng lắng nghe.

Tiếng bom vẫn nổ. Chiến tranh vẫn tiếp diễn.

Nhưng đâu đó, giữa khói lửa, tiếng đàn vẫn tồn tại—như một điều gì đó rất con người, rất bền bỉ. Và có lẽ, chính những âm thanh mong manh ấy đã giữ cho họ không đánh mất mình giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn