Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (35)

Người liên lạc nhỏ tuổi

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cậu đến đơn vị vào một buổi chiều đầy gió. Người gầy, nhỏ, nước da sạm nắng, đôi chân trần lấm bụi. Khi được hỏi tuổi, cậu chỉ cười: “Mười lăm.” Không ai tin, nhưng cũng không ai hỏi thêm. Trong thời chiến, có những con số không còn quan trọng bằng ý chí. Từ hôm đó, cậu trở thành người liên lạc. Công việc của cậu là mang những bức điện, những mảnh giấy nhỏ, vượt qua những cánh rừng rậm, những con suối cạn, những đoạn đường đầy dấu chân địch. Không có bản đồ, không có la bàn. Cậu thuộc đường bằng trí nhớ và bằng cảm giác—như thể rừng núi đã in sẵn trong lòng. Đôi chân trần của cậu quen với gai góc. Có hôm trời mưa, đường trơn trượt, cậu ngã rồi lại đứng dậy, lau vội bùn đất rồi đi tiếp. Có hôm nắng gắt, mồ hôi chảy ướt lưng áo, cậu vẫn không dừng lại. Trong mắt cậu, lúc nào cũng có một thứ ánh sáng rất lạ—vừa hồn nhiên, vừa kiên định. Mỗi lần trở về, cậu lại ngồi ở mép hào, vừa thở vừa cười, kể vài câu chuyện vu vơ. Có khi là chuyện gặp một con sóc giữa rừng, có khi là chuyện lạc đường rồi lại tìm ra lối bằng tiếng suối. Những câu chuyện nhỏ, nhưng khiến cả tiểu đội nhẹ lòng. Có người hỏi: “Sợ không?”
Cậu lắc đầu: “Có chứ. Nhưng nếu mình không đi, ai đi?” Câu trả lời đơn giản, như chính con người cậu. Một lần, đơn vị nhận được một bức điện khẩn. Cậu được giao nhiệm vụ mang đi ngay trong đêm. Trời tối đen, không trăng, không sao. Con đường cậu phải đi qua là đoạn rừng mà địch thường phục kích. Trước khi đi, cậu vẫn cười như mọi khi. Cậu nhét bức điện vào túi áo, chỗ gần ngực, rồi quay đi nhanh, như sợ ai đó gọi lại. Đêm ấy, mưa rơi. Không ai ngủ. Mọi người chờ, lặng lẽ, trong tiếng mưa rừng và những âm thanh xa xa của chiến sự. Thời gian trôi chậm như ngừng lại. Sáng hôm sau, cậu không trở về. Đơn vị cử người đi tìm. Họ lần theo con đường quen thuộc, qua những dấu chân đã bị mưa xóa nhòa. Đến gần một con dốc nhỏ, họ tìm thấy chiếc dép cũ của cậu, nằm lặng lẽ bên gốc cây. Không ai nói gì. Vài ngày sau, tin báo về: bức điện đã đến nơi. Đúng giờ. Đúng người nhận. Người ta không biết bằng cách nào cậu đã đi trọn con đường ấy. Chỉ biết rằng, nhiệm vụ đã hoàn thành. Từ đó, trong tiểu đội không còn tiếng cười trong trẻo mỗi khi cậu trở về. Nhưng mỗi khi nhắc đến, ai cũng nhớ đến đôi mắt sáng và dáng người nhỏ bé ấy, băng qua rừng sâu như một ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt. Có những con người, tuổi đời rất ngắn. Nhưng dấu chân họ để lại thì dài hơn cả một cuộc chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn