Đoàn xã Quỹ Nhất (353)
Lá Thư Trong Ba Lô
Năm 1968, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn ác liệt. Tiểu đội của anh Nguyễn Văn Thành vừa hành quân xuyên rừng vừa tránh bom đạn. Trong chiếc ba lô sờn cũ, ngoài ít gạo rang và bi đông nước, anh luôn giữ cẩn thận một lá thư của mẹ.
Trong thư, mẹ chỉ viết mấy dòng ngắn gọn: “Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ ruộng. Bao giờ đất nước thống nhất, mẹ con mình sẽ lại ngồi ăn bữa cơm đủ đầy.”
Mỗi lần nhớ nhà, anh lại mở thư ra đọc. Những dòng chữ giản dị ấy trở thành nguồn động viên lớn lao giữa mưa bom bão đạn.
Trong một trận đánh ác liệt, Thành bị thương nặng. Trước khi nhắm mắt, anh nhờ đồng đội gửi lại lá thư cho mẹ. Khi đất nước hòa bình, người đồng đội trở về quê, trao tận tay mẹ anh bức thư đã úa màu khói lửa.
Bà mẹ già ôm lá thư vào ngực, nước mắt rơi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào. Con trai bà đã không trở về, nhưng Tổ quốc đã độc lập.
Thông điệp: Có những lá thư nhỏ bé nhưng chứa đựng sức mạnh tinh thần to lớn, nâng bước người chiến sĩ đi qua năm tháng chiến tranh.



