Đoàn xã Quỹ Nhất (36)
Ngày trở về
Con đường làng vẫn hẹp như ngày anh rời đi, chỉ khác là lớp bụi xưa đã được thay bằng những vệt bánh xe mới. Hàng tre hai bên đường vẫn nghiêng mình trong gió, xào xạc như một thói quen cũ không đổi. Anh bước chậm, mỗi bước như chạm vào ký ức. Bao năm chiến đấu, anh đã quen với những con đường rừng gập ghềnh, quen với tiếng bom, tiếng súng. Vậy mà giờ đây, trên con đường làng yên ả này, tim anh lại đập mạnh hơn bao giờ hết. Ngôi nhà hiện ra sau rặng cau. Mái ngói đã thay, bức tường được quét lại, nhưng cái cổng gỗ vẫn vậy—cũ kỹ, bạc màu theo năm tháng. Anh đứng lại. Nơi này, ngày anh đi, mẹ đã đứng đó, tay nắm chặt cánh cổng, mắt dõi theo cho đến khi bóng anh khuất hẳn. Anh đã từng nghĩ về khoảnh khắc trở về này rất nhiều lần. Nghĩ về tiếng mẹ gọi, về dáng mẹ tất tả chạy ra, về bữa cơm nóng đợi sẵn. Những điều giản dị ấy, trong chiến tranh, lại trở thành ước mơ lớn nhất. Anh đưa tay chạm vào cánh cổng. Gỗ thô ráp, quen thuộc. Anh khẽ đẩy. Cánh cổng mở ra, phát ra một tiếng kẽo kẹt nhẹ. Không phải mẹ. Người đứng trước mặt anh là một chàng trai cao lớn, ánh mắt sững lại trong vài giây. Rồi như nhận ra điều gì đó, người ấy bật lên một tiếng gọi nghẹn lại: “Anh…?” Anh nhìn thật lâu. Đứa em ngày nào còn chạy theo sau lưng anh, giờ đã đứng trước mặt, trưởng thành, vững chãi. Thời gian đã lặng lẽ đi qua, không chờ một ai. “Em… lớn rồi,” anh nói, giọng khàn đi. Người em bước tới, nắm chặt lấy tay anh, như sợ nếu buông ra, anh sẽ lại đi mất. Không ai nói thêm câu nào, nhưng trong cái nắm tay ấy là bao nhiêu điều chưa kịp nói. Anh bước vào sân. Mọi thứ vừa quen vừa lạ. Góc sân nơi mẹ từng phơi lúa giờ trồng thêm mấy luống rau. Chiếc chum nước vẫn ở đó, nhưng đã có thêm một cái mới bên cạnh. Anh nhìn quanh, rồi khẽ hỏi, dù trong lòng đã linh cảm: “Mẹ… đâu?” Người em im lặng một lúc lâu. Gió thổi qua hàng cau, làm rơi vài chiếc lá khô xuống sân. “Mẹ… chờ anh lâu lắm,” em nói chậm rãi. “Rồi mẹ yếu dần. Những ngày cuối, mẹ vẫn hay ra cổng… đứng như ngày anh đi.” Anh không nói gì. Chỉ đứng lặng. Trong đầu anh, hình ảnh cũ và mới chồng lên nhau—mẹ đứng ở cổng, dáng gầy, mắt nhìn xa xăm. Anh đã đi qua bao nhiêu trận đánh, đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy, nhưng khoảnh khắc này lại khiến anh thấy lòng mình trống rỗng đến lạ. Người em đặt vào tay anh một chiếc khăn cũ. “Mẹ giữ cái này… suốt,” em nói. Anh nhận lấy. Đó là chiếc khăn anh từng dùng ngày còn ở nhà, đã sờn đi nhiều. Anh siết nhẹ trong tay, như giữ lại một điều gì đó đang trôi xa. Chiều xuống dần. Ánh nắng nhạt phủ lên mái nhà, lên sân, lên những dấu vết của thời gian. Anh ngồi trước hiên, nơi mẹ từng ngồi vá áo, nhìn ra con đường làng. Con đường ấy, ngày anh đi, có mẹ đứng chờ. Ngày anh về, mẹ không còn nữa. Nhưng anh biết, có những sự chờ đợi không kết thúc bằng một cuộc gặp. Nó tồn tại ở một nơi sâu hơn—trong ký ức, trong nỗi nhớ, và trong từng bước chân của người trở về. Anh đã về.
Chỉ là người đón anh, đã đi xa hơn cả những con đường anh từng bước qua.



