Đoàn xã Quỹ Nhất (375)
Người Y Tá Tiền Phương
Giữa căn lán dã chiến, chị Hương ngày đêm chăm sóc thương binh. Bàn tay chị thoăn thoắt băng bó, đôi mắt luôn ánh lên sự dịu dàng.
Có những đêm chị thức trắng bên cáng thương, động viên từng người lính:
– Ráng lên nhé, rồi các anh sẽ về với gia đình.
Một chiến sĩ trẻ nắm tay chị hỏi:
– Nếu em không qua khỏi, chị nhắn với mẹ em rằng em đã chiến đấu đến cùng.
Chị Hương gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi.
Sau chiến tranh, chị đã thay mặt nhiều người con gửi lại cho các bà mẹ những lời trăn trối cuối cùng.
Thông điệp: Có những người chữa lành vết thương bằng cả chuyên môn lẫn tình thương sâu sắc.



